20px

“Nhưng chị gái xinh đẹp tặng sức mạnh giấc mộng cơ mà!”

“Dựa vào cái gì chứ?”

“Giang Vô Nhai bình thường nhìn nghiêm túc thế.”

“Đến trước mặt chị gái xinh đẹp lại làm bộ yếu đuối!”

“Lại còn ho nữa!”

“Trà xanh!”

“Chị gái xinh đẹp có thể đột nhiên thích tôi rồi tặng tôi sức mạnh giấc mộng không?”

“Chị gái xinh đẹp tuy háo sắc.”

“Nhưng không ngốc.”

“Tôi cảm giác chị ấy cũng không quá háo sắc.”

“Vì chị ấy còn chưa bắt đội trưởng thị tẩm.”

“Chuyện thế này sao có thể để chị gái xinh đẹp chủ động.”

“Đội trưởng, anh tự giác đi.”

“Ba đội còn lại chắc cũng quyết định tối nay đi tìm chị gái xinh đẹp rồi.”

“Nguy hiểm thật.”

“Thế phải làm sao đây!”

Tạ Vấn:

“Tối nay tôi sẽ tới phòng điều khiển.”

Tạ Vấn:

“Cây gậy phát sáng đó.”

“Tôi sẽ đổi lấy một đáp án.”

【Kênh trò chuyện đội Ám Dạ】

Im lặng.

Đêm nay.

Đội Ám Dạ chìm trong im lặng.

Cố Trường Dạ nhìn hình ảnh trên màn sáng.

Bỗng nhiên lên tiếng:

“Cô ấy không phải nhân viên bán vé.”

Đồng đội:

“?”

Cố Trường Dạ:

“Cô ấy là…”

Lời còn chưa dứt.

Anh đột ngột ôm lấy mắt mình.

Máu tươi chảy ra từ kẽ ngón tay.

“Cố thần!”

“Đội trưởng!”

Cố Trường Dạ khẽ khoát tay.

Khóe môi tái nhợt hơi cong lên.

“Không thể nói.”

“Nhưng tôi biết rồi.”

“Cô ấy là ai.”

(12)

Tôi nhìn cuộc trò chuyện sôi nổi của bốn đội.

Con mèo đen cũng chăm chú nhìn màn sáng mà tôi tạo ra cho nó.

Thỉnh thoảng còn dùng móng vuốt khều khều những tia sáng trên màn hình.

“Cậu cũng thấy bọn họ rất kỳ lạ đúng không?”

Tôi xoa đầu nó.

Có chút tò mò hỏi:

“Rõ ràng biết mình sắp ch/ế/t rồi…”

“Loài người gọi chuyện này là lạc quan sao?”

Quả thật.

Bọn họ sắp ch/ế/t rồi.

Đội Tinh Thần đang dần dị hóa thành oán hồn.

Mỗi ngày trôi qua.

Bọn họ sẽ tái nhợt và suy yếu hơn ngày hôm trước.

Sợ ánh sáng hơn.

Cũng khao khát nhiệt độ cơ thể của người sống hơn.

Đội Băng Sương đang dần dị hóa thành những con rối.

Mỗi ngày trôi qua.

Lại có thêm một khớp xương trở nên cứng đờ.

Càng lúc càng giống những con rối bị dây điều khiển.

Đội Huyễn Ảnh đang dần dị hóa thành những cái bóng.

Mỗi ngày trôi qua.

Lại mất thêm một phần thực thể.

Cho đến khi mất đi cơ thể.

Mất đi ngũ giác.

Mất đi cả sự tồn tại.

Đội Ám Dạ đang dần dị hóa thành ác mộng.

Mỗi ngày trôi qua.

Lại có thêm một tầng ác mộng phủ lên họ.

Cho đến cuối cùng.

Không còn phân biệt nổi đâu là hiện thực.

Đâu là hư ảo.

Đây là sự dị hóa không thể ngăn cản.

Ít nhất.

Là sự dị hóa mà đám người chơi nhân loại này không thể ngăn cản.

Đương nhiên.

Nếu họ thông quan.

Mọi thứ sẽ trở về dáng vẻ ban đầu.

Phó bản 【Công viên giải trí lúc nửa đêm】 có hai cách đơn giản nhất để thông quan.

Thứ nhất.

Giết Boss.

Điều này hiển nhiên là chuyện họ không làm được.

Thứ hai.

Trong vòng bảy ngày.

Tìm được nhân viên mất tích của viện trưởng.

Nhận được sự tha thứ của cô ấy.

Vị trí của nhân viên đó được giấu trong những điều ước của công viên giải trí.

Mà vừa khéo.

Có bốn món đồ có thể đổi lấy điều ước.

Nhưng chính miệng tôi đã nói rồi.

Tôi không đồng ý để họ mang điều ước đi.

Là chính tay tôi.

Đã chặn mất con đường sống duy nhất của họ.

Vậy thì.

Tối nay họ muốn làm gì đây?

Tôi bắt đầu tò mò.

Lẽ nào thật sự định dùng mỹ nam kế với tôi sao?

Nếu thành công.

Quả thực cũng có thể giải quyết toàn bộ vấn đề.

Chỉ cần tôi khẽ nâng tay lên.

Là có thể dễ dàng cho họ tất cả những gì họ muốn.

Nhưng tôi biết.

Chuyện đó tuyệt đối không thể thành công.

Cốc.

Cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Có người đang gõ cửa phòng điều khiển.

(13)

Người đầu tiên đến là Thẩm Thời Yến.

Anh cầm theo một cây gậy phát sáng.

Cúi người hành lễ với tôi.

“Chào buổi tối, chị gái xinh đẹp.”

Chiếc kính gọng vàng của anh đã vỡ.

Hiện tại anh đeo một cặp kính không gọng mới.

Đó chỉ là một đạo cụ cấp A.

Ngoài tác dụng trang trí ra thì chẳng có công năng gì đáng kể.

Nó che đi đôi mắt đen sâu thẳm của anh.

“Chào buổi tối, vị du khách thông minh.”

Tôi mỉm cười nói:

“Vì món quà này.”

“Tôi sẵn lòng thực hiện một nguyện vọng của anh.”

“Để đáp lễ.”

“Tôi có thể cho anh đáp án của một câu hỏi bất kỳ.”

“Trong phạm vi quy tắc cho phép.”

“Và chỉ khi anh có khả năng chịu đựng nó.”

Dường như việc tôi có thể nhìn thấy cuộc trò chuyện của bọn họ không khiến anh bất ngờ chút nào.

Từ đầu đến cuối.

Anh vẫn giữ phong thái lịch thiệp và ung dung.

“Được.”

Thẩm Thời Yến ngẩng đầu.

Ánh mắt không lệch một ly.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...