Nhìn thẳng vào con mèo đen trong lòng tôi.
“Bản thể thật sự của chị gái xinh đẹp… có phải là…”
Anh đã sử dụng đạo cụ dò xét.
Ánh mắt khóa chặt trên con mèo đen tao nhã.
Nhắm thẳng vào đôi mắt xanh lục âm u của nó.
Mà cặp kính chỉ có cấp A kia lại không hề nổ tung.
Nó vẫn vững vàng nằm trên sống mũi anh.
Trên mặt kính phản chiếu một hàng chữ sáng lấp lánh:
【Nhân viên bán vé háo sắc: Tiểu Nguyệt】
Mà cái tên đó.
Lại thuộc về con mèo đen chưa từng rời khỏi lòng tôi.
Nó mới là chủ nhân thật sự của công viên giải trí này.
Tôi yên lặng nhìn anh.
Sau đó khẽ cong môi cười.
Đáp án chính xác.
Là phần thưởng dành cho những kẻ dũng cảm.
“Đúng vậy mà.”
Tôi cười tủm tỉm.
“Vị du khách thân mến.”
“Tôi chưa từng nói mình là nhân viên bán vé.”
“Không phải sao?”
“Còn chuyện háo sắc…”
“Đó là sở thích của nó.”
“Không phải của tôi.”
Con mèo đen rất phối hợp kêu một tiếng.
Rồi liếm liếm móng vuốt.
Trên mặt gần như viết rõ:
Đúng là tôi đấy. Thì sao nào?
Thẩm Thời Yến:
“……”
(14)
Ba giờ sáng.
Trước cửa nhà ma.
Tôi ngồi trên mái nhà.
Cùng con mèo đen nhìn cảnh tượng phía dưới.
Tạ Vấn dẫn theo đồng đội đứng trước cửa nhà ma.
Đối diện với những bóng quỷ đang giương nanh múa vuốt.
Đội Huyễn Ảnh đã hoàn thành nhiệm vụ nhánh này.
Bọn họ đã trao đổi rất nhiều câu chuyện với đám bóng quỷ.
Sau đó phát hiện.
Những câu chuyện thuộc về chính mình.
Sau khi hoàn thành “trao đổi”.
Sẽ biến mất khỏi ký ức của bản thân.
Đây là một cuộc trao đổi ký ức.
Những bóng quỷ kia dùng đủ loại lời dối trá để bịa đặt ra câu chuyện của mình.
Sau đó đổi lấy ký ức chân thật của người chơi.
Tham lam.
Nghịch ngợm.
Mỗi một con đều đang nói dối.
“Các ngươi không có câu chuyện nào cả.”
Tạ Vấn nắm chặt con dao găm cấp SSS.
Giọng điệu ôn hòa.
Nhưng vô cùng chắc chắn.
“Những con quỷ bị nhốt trong nhà ma.”
“Không thể nào có câu chuyện của riêng mình.”
Đám bóng quỷ cứng đờ tại chỗ.
Ngay sau đó.
Chúng tức giận gào thét:
“Ngươi dựa vào cái gì mà nói như vậy?!”
“Câu chuyện của ngươi đã thuộc về bọn ta rồi!”
“Bọn ta có thể ăn sạch ký ức của ngươi!”
“Bọn ta có thể…”
“Yên tâm đi.”
Tôi vuốt ve con mèo đen đang nóng nảy trong lòng.
Nhẹ giọng an ủi nó.
“Nếu anh ta thật sự làm tổn thương đám quỷ của cậu.”
“Tôi sẽ giúp cậu.”
Con mèo đen dựng đứng đôi tai.
Trong cổ họng phát ra tiếng gừ trầm thấp.
…
Nhưng tôi cảm thấy Tạ Vấn sẽ không làm vậy.
Quả nhiên.
Ngay giây tiếp theo.
Con dao găm của anh cắm sâu vào bức tượng hề đầu tiên trước cửa nhà ma.
Sức mạnh giấc mộng bám lên trên đó.
Bức tượng hề bắt đầu méo mó.
Mờ nhòe.
Như bị kéo vào trong cơn ác mộng.
Rồi nhanh chóng vỡ vụn thành vô số điểm sáng.
Không có người chơi nào dám xúc phạm viện trưởng.
Kẻ có quyền lực tối cao trong công viên giải trí.
Thế nhưng.
Tạ Vấn lại đâm xuyên trái tim của bức tượng hề.
Bùm!
Bùm!
Bức tượng đầu tiên nổ tung.
Vỡ thành từng mảnh.
Toàn bộ bóng quỷ đều ngừng tấn công.
Đồng loạt nhìn về bức tượng đẫm máu đã tan nát kia.
“Đây là thứ các ngươi sợ nhất.”
Tạ Vấn hơi thở dốc.
Nhưng giọng nói vẫn rất bình tĩnh.
“Mỗi một bức tượng hề trong công viên giải trí này.”
“Đều là thứ khiến các ngươi sợ hãi nhất.”
Bởi vì đội Huyễn Ảnh đã vẽ lại toàn bộ bản đồ công viên giải trí.
Bọn họ phát hiện ra.
Ba mươi sáu bức tượng hề trong toàn bộ công viên.
Đã hợp thành một chiếc lồng giam khổng lồ.
Trong chiếc lồng ấy.
Giam giữ những bóng quỷ không có câu chuyện của riêng mình.
Và cả nhân viên bán vé luôn mãi mãi nhìn về phương xa.
Cô ấy đang nhìn thứ gì?
“Đội trưởng!”
“Bức tượng thứ chín vỡ rồi!”
“Đội trưởng!”
“Bức tượng thứ mười tám vỡ rồi!”
“Đội trưởng!”
“Bức tượng thứ ba mươi lăm vỡ rồi!”
…
Trên bức tượng thứ ba mươi sáu.
Tôi ngồi ở vị trí cao nhất.
Lặng lẽ nhìn Tạ Vấn.
Tôi mỉm cười:
“Chào buổi tối, vị du khách thân mến.”
“Xin lỗi nhé.”
Tạ Vấn vừa xin lỗi.
Nhưng giọng điệu lại chẳng có chút thành ý nào.
“Tôi làm hỏng công viên giải trí của cô rồi.”
Trong cơn gió đêm phần phật.
Anh cùng đồng đội đập nát bức tượng cuối cùng.
Tôi nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.
Con mèo đen nhảy khỏi lòng tôi.
Chậm rãi bước đến bên chân Tạ Vấn.
Ngẩng đầu nhìn anh.
Toàn bộ bóng quỷ đều thu lại nanh vuốt.
Bắt đầu cất lên khúc đồng dao quen thuộc.
“Vòng đu quay xoay thật nhanh,
Lên cao nhất rồi đừng cúi nhìn.
Thuyền hải tặc lắc thật xa,
Bay cao nhất rồi đừng mở mắt.
Chaporia
Bình Luận (0)