— Tiêu tướng quân, Trương nương tử, chúc mừng rồi, mau lĩnh chỉ đi thôi.

Không đợi ta và Tiêu Kỳ tiếp chỉ.

Sở Liêm cướp trước đứng dậy, đoạt lấy thánh chỉ, trợn to hai mắt, tỉ mỉ đoan tường những chữ trên đó.

Thực sự không nghe lầm…

Sao có thể như vậy được chứ?

Vị hôn thê của Tiêu Kỳ, đáng lẽ phải là của hắn mới đúng chứ…

08

Yến tiệc giải tán.

Tiêu Kỳ muốn đưa ta hồi phủ.

Sở Liêm không biết thế nào, đột nhiên đuổi theo, chắn trước mặt hai người chúng ta.

Sắc mặt hắn hơi đỏ, giống như đã uống say rồi.

Kéo ống tay áo của Tiêu Kỳ, thân hình có chút lảo đảo.

— Cô từ nhỏ cùng ngươi cùng nhau lớn lên, cũng tính là nửa vị huynh trưởng của ngươi.

— Ngươi lại đến cả cô nương mình tâm dịch là ai cũng không chịu nói với cô, thực sự là không trượng nghĩa.

Tiêu Kỳ cười cười, đỡ vững hắn.

— Huynh trưởng nói đùa rồi.

Sở Liêm vượt qua chàng.

Ánh mắt dừng lại trên người ta.

— Lần trước ở hội mã cầu, không cẩn thận làm rách áo ngoài của đệ muội tương lai, trong lòng cô luôn cảm thấy băn khoăn, muốn tìm cơ hội bù đắp đây.

Gương mặt như là xin lỗi.

Thực chất là cố ý đem chuyện này nói cho Tiêu Kỳ nghe.

Muốn khiến chàng ôm hận trong lòng.

Nhưng Tiêu Kỳ không thèm để ý.

— Huynh trưởng đây là nói lời nào chứ?

— Đều là vì cứu người, ta và A Ngưng đều cảm niệm ân tình của ngài.

— Ân tình?

Thái tử hướng ta tiến gần một bước, ánh mắt như đuốc:

— Đã là ân tình, vậy Trương cô nương, đã nghĩ kỹ báo đáp như thế nào chưa?

Ta khẽ thở dài một tiếng.

Kiếp trước tân hôn, cho dù Sở Liêm đối xử với ta ác liệt, ta vẫn như cũ niệm tình cứu mạng, muốn làm hiền thê của hắn.

Hoàng gia chú trọng huyết mạch.

Yêu cầu trưởng tử phải là đích xuất.

Ta liền châm cứu, xông ngải, rót những thang thuốc bắc đắng ngắt trợ dựng, muốn sớm một chút vì hắn sinh hạ thế tử.

Nhưng sau khi ta có thai, Sở Liêm cũng không hề cao hứng.

Dư Diên Nhi trước khi bỏ nhà đi có để lại lời nói, nếu Sở Liêm cùng nữ tử khác có hài tử, nàng ta sẽ vĩnh viễn không trở lại.

Trưa ngày thứ hai, thái y vừa mới chẩn mạch cho ta xong, nói thai nhi hết thảy an hảo.

Buổi chiều, ta uống một bát canh ngọt, liền tiểu sản.

Sở Liêm tượng trưng tính mà thẩm vấn một chút.

Cuối cùng nói là thị nữ năm xưa của Dư cô nương hạ dược.

Hồ loạn đánh một trận bản tử, phát mại ra ngoài, liền xem như đền mạng cho hài tử chưa xuất thế của ta.

09

Về sau, Hoàng hậu nương nương thường hỏi:

— Nhìn thân thể con cũng điều lí tươm tất rồi, khi nào mới lại mang thai một đứa nữa?

Nhưng việc mang thai này, có phải một người là có thể hoàn thành đâu.

Sở Liêm không chịu chạm vào ta.

Ta cho dù uống thêm bao nhiêu thang thuốc trợ dựng đi nữa cũng vô dụng.

Nhưng ta không dám như thật tướng cáo.

Bằng không Sở Liêm lại muốn mắng ta là kẻ thích cáo trạng, lấy những lời khó nghe nhục mạ ta.

Một năm về sau, vào ngày sinh thần của ta.

Sở Liêm ăn say rượu, đi nhầm đường, tới phòng ta nghỉ ngơi một đêm.

Ta hoài thượng cái thai thứ hai.

Đợi đến khi hung tin của Dư Diên Nhi truyền tới, hài tử đã được tám tháng.

Sở Liêm bóp ta ra tay quá nặng, dẫn đến việc ta sinh non.

Tháng tuổi không đủ, thai vị không chính, hài tử kẹt lấy không xuống được.

Ta đau đớn một ngày một đêm, máu đều sắp chảy cạn rồi.

Cuối cùng sinh ra một cái thai chết.

Cha ta khi đó còn đang trú thủ ở biên quan.

Từ gia thư biết được chuyện này, tâm thống vạn phần.

Vị lão tướng quân tóc đã hoa râm, vì ấu nữ mà mình yêu thương nhất, thà rằng đỉnh lấy tội danh vô chiếu hồi kinh, cũng chấp ý muốn tiến cung đòi lại một cái công đạo cho ta.

Người nhà họ Trương ở ngoài điện quỳ một mảnh.

Cuối cùng vẫn là Đế hậu đứng ra, trách phạt Thái tử, lại thân tự đăng môn thăm hỏi ta, thay Thái tử bồi tội.

Loại thù vinh này, không tha thứ cũng phải tha thứ.

Trên giường sập.

Ta khóc đến hỏng mất, kéo tay mẫu thân nói:

— Con muốn hòa ly.

— Cái Đông cung này, nữ nhi thực sự một ngày cũng không đợi nổi nữa rồi…

Cha mẹ cũng từng vì ta tranh thủ qua.

Nhưng bọn họ chung quy không vặn nổi hoàng quyền.

Hoàng hậu nói, là Thái tử không đồng ý hòa ly.

Khoảng thời gian đó, có lẽ là xuất phát từ áy náy, thái độ của Sở Liêm đối với ta tốt lên không ít.

— Ngưng Nhi, chớ có nghĩ tới những chuyện cũ đó nữa, cô sau này sẽ bồi nàng hảo hảo qua ngày đoạn tháng.

Nhưng sau hai lần tiểu sản, ta không chỉ thân thể thua khuyết đến lợi hại, tinh thần cũng không đại hảo.

Nghe không vào lời của Sở Liêm.

Chỉ biết ôm chiếc chăn nhỏ của hài tử khóc không ngừng được.

Ngày ngày lấy lệ rửa mặt, cuối cùng ánh mắt đều bán mù rồi, hễ đến vãn đêm liền nhìn không rõ đồ vật.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...