Sở Liêm nói muốn thiếp thân chăm sóc ta.

Cường ngạnh lưu lại trong phòng ta nghỉ ngơi.

Cuối cùng, ta nhẫn vô khả nhẫn, gieo mình xuống sông tự vẫn.

Thân thể va vào đá ngầm, mất đi đứa con thứ ba, vĩnh viễn không thể sinh dục được nữa.

Hắn là liều mình dưới烈mã cứu ta.

Ta cũng vì hắn tiểu sản ba lần, hao cạn cốt huyết, hàm hận ly thế.

Ân tình có đại bằng trời đi nữa, cũng nên khấu trừ hết rồi.

10

— Trương cô nương, nàng nói xem?

Giọng nói của Sở Liêm kéo tư tự của ta trở về.

Hắn vén ống tay áo lên, lộ ra một vết thương xuyên thấu rất dài trên cánh tay, ẩn ẩn có vết máu từ trong băng gạc thấm ra.

— Cô vì cứu ngươi, đều thương thành thế này rồi, ngươi nên báo đáp thế nào đây?

Ta khom người,

— Thần nữ nguyện khuynh tận sở hữu, vì điện hạ dâng lên kim ngân châu báu.

Sở Liêm cong cong khóe môi:

— Ngươi thấy cô sẽ thiếu những thứ này sao?

— Vậy thần nữ đi dân gian tìm kiếm lương y, vì điện hạ khử sẹo.

— Thái y y thuật cao siêu, tự sẽ vì cô khử sẹo.

Hắn câu câu bức bách, không chịu buông tha.

Ta tự mình thở dài một tiếng.

— Vậy điện hạ nói xem, nên báo đáp thế nào đây?

Sở Liêm đăm đăm nhìn chằm chằm gương mặt của ta.

Hồi lâu sau hừ cười một tiếng, híp mắt lại, cười đến âm trầm.

— Hay là, dĩ thân tương hứa?

Ta dữ dội ho khan ra tiếng.

— Điện hạ!

Tiêu Kỳ lập tức đem ta kéo ra sau lưng, sắc mặt vô cùng khó coi.

— Xin điện hạ chú ý ngôn từ.

— Trương cô nương là vị hôn thê của thần, càng là người thần từ nhỏ đã ái trọng.

— Còn mong điện hạ chớ có khai loại vui đùa đê tiện này.

Sở Liêm siết chặt nắm tay, cơ bắp cánh tay căng cứng, vết thương vừa mới khép miệng lần nữa nứt ra.

Hắn lại giống như cảm giác không thấy đau đớn.

Đưa tay đặt trên vai Tiêu Kỳ, nặng nề vỗ mấy cái, nghiến răng cười nói:

— Nói đùa mà thôi.

— Ngươi và cô từ nhỏ liền thân như huynh đệ.

— Đợi ngày ngươi đại hôn, cô định sẽ đưa tới một phần trọng lễ.

11

Tây Giao đại doanh xảy ra chút hỗn loạn.

Vừa mới hợp xong bát tự, đem các hạng mục cầu thân thuyết định, Tiêu Kỳ liền bị bức phải vội vã đi chỉnh đốn quân đội.

Đợi đến ngày nạp sính.

Bản thân Tiêu Kỳ không trở về, sính lễ lại nguyên rương nguyên rương chuyển vào Quốc công phủ, đem cả một sân viện lấp đến tràn đầy đương đương.

Nhìn cái giá thế này, ta ước chừng, chàng sắp đem cả cái phủ tướng quân chuyển tới tặng ta rồi.

Mẫu thân mắt cười thành một đường chỉ nhỏ.

Chậm rãi cùng cha truyền thư tín.

— Nhìn xem Tiêu tướng quân đối với Ngưng Nhi là chân tâm ái trọng.

— Ông có thể yên tâm rồi, Ngưng Nhi nhà chúng ta gả qua đó, định sẽ không chịu ủy khuất đâu.

Ta nhìn sính lễ chất thành núi, trong lòng ngũ vị tạp trần.

Kiếp trước, rõ ràng là ta vẫn luôn kéo lụy Tiêu Kỳ.

Hòa ly không thành, ta trên danh nghĩa thủy chung là Thái tử phi.

Muốn thoát thân, duy chỉ có một con đường giả chết.

Vì để không cho ta bị Thái tử và những người khác phát hiện, Tiêu Kỳ chỉ có thể từ quan.

Công danh liều mạng từ trong biển xác núi lửa ra, chàng nói không cần liền không cần nữa, mang theo ta rời khỏi kinh thành, ẩn tính mai danh mà sinh hoạt.

Thân thể ta đã bị kéo sụp triệt để rồi.

Đến sau này thậm chí không cách nào xuống giường.

Tiêu Kỳ nơi nào cũng đi không được, ngày ngày thủ lấy ta, dựa vào danh quý dược tài tục mệnh, tiêu tiền như nước chảy.

Ta kéo lụy chàng đến bước này.

Chàng lại luôn cảm thấy thua thiệt ta.

Chúng ta chỉ bái đường.

Không có song thân kiến chứng, không có tam môi lục sính, bát kiệu đại khiêng, cũng không có hôn nghi long trọng.

Chàng niệm tụng lấy, nếu có lai thế, định phải vì ta bù đắp những thứ này.

Lai thế cư nhiên thật sự đến rồi.

— Đại cô nương, người tống sính tới rồi.

Tiêu Kỳ本人 không có ở đây.

Hoàng hậu nương nương nói sẽ an bài một người thay mặt tống sính.

Nhưng ta không ngờ tới, người tới cư nhiên lại là Thái tử.

Ta lễ mạo tính mà dâng trà.

Sở Liêm tiếp quá chén trà trong tay ta, kính trực quăng ngã xuống đất, trở tay nắm chặt lấy cổ tay của ta.

— Tố Ngưng, cô biết, ngươi rõ ràng là thích cô.

— Nhưng ngươi vì sao lại lựa chọn gả cho Tiêu Kỳ? Các ngươi phân minh đều không quen biết!

Ta ăn đau, dùng lực hất tay hắn ra.

Hậu thoái cùng hắn kéo ra cự ly.

— Quen biết chứ.

— Điện hạ có chỗ không biết, ta và Tiêu tướng quân, thuở nhỏ liền từng có hai lần duyên gặp mặt.

12

Lần đầu tiên gặp Tiêu Kỳ, là ở nhà ta.

Năm đó ta tám tuổi.

Một đám đại nhân mặt lạ tới tìm cha ta bàn chuyện.

Ta không thích gặp người lạ, liền chạy đến trong viện thả diều.

Ngày đó gió quá lớn.

Con diều mắc vào trên cây, làm sao cũng không với tới được.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...