Đó là con diều chim én mà ta thích nhất, cha thân tự làm cho ta đấy.

— Ta tới giúp muội nhé.

Ta nghe tiếng quay đầu lại.

Nhìn thấy một vị tuấn tiếu tiểu công tử.

Khoảng chừng mười tuổi xuất đầu bộ dáng.

Mày như song kiếm, mắt tựa minh tinh.

Ta từ nhỏ đi theo cha mẹ xuất tịch các loại trường hợp, gặp qua không ít thế gia công tử.

Nhưng hiếm có người nào bộ dáng tốt như chàng vậy.

Chàng thân thủ nhanh nhẹn, vèo vèo hai cái trèo lên cây, giúp ta đem con diều hái xuống.

— Đa tạ!

Ta cười doanh doanh tiếp quá con diều.

— Vẫn chưa hỏi công tử tôn tính đại danh?

Chàng đăm đăm nhìn ta.

Ánh mắt có chút phát lăng.

Nửa ngày mới hồi quá thần lai.

— A… ồ, ta gọi là Tiêu Kỳ, là độc tử của Tiêu tướng quân đã khuất.

Tiêu Kỳ quay người cáo từ.

Ta nhìn thấy y phục của chàng rách một miếng.

Sợ chàng lúng túng, vội nói:

— Hẳn là vừa nãy lúc trèo cây, bị cành cây quẹt rách đấy.

— Có thể bảo nương thân của huynh vá lại một chút.

Tiêu Kỳ lặng đi một chặp, ngữ khí tịch nhiên.

— …Ta không có nương thân.

— Toàn gia đều không còn nữa, chỉ còn lại một mình ta.

Ta kinh hãi đến mức nói không ra lời.

Về sau, ngẫu nhiên nửa đêm tỉnh lại, nghĩ đến chuyện này, đều nhịn không được tự tát mình một cái tát.

— Xin lỗi!

— Ta thực sự không biết!

Ta vội vàng lấy tới kim chỉ.

— Tiêu công tử, nữ hồng của ta rất tầm thường, huynh nếu không hiềm bỏ, ta vá cho huynh nhé?

Chàng cười một tiếng, giữa mày mắt tận là tuế sáp.

— Không hiềm bỏ… có thể chứ?

Sớm biết thế liền nghe lời mẫu thân, luyện nhiều nữ hồng một chút rồi.

Trên chiếc trường sam gấm vóc tốt như vậy, bị ta khâu thành một đường sâu róm dài thật dài.

Ta áo não cực kỳ.

Muốn tháo ra, bồi chàng một bộ y phục mới cho xong chuyện.

Nhưng Tiêu Kỳ phiến nói hảo khan, mặc vào liền chạy, sinh sợ y phục bị ta cướp đi mất.

Ta nhìn đăm đăm vào bóng lưng của chàng, không khỏi thở dài một tiếng.

Một vị tiểu công tử tốt như vậy, người nhiệt tâm, gia thế tốt, trưởng đắc cũng tuấn tiếu.

Chính là thẩm mỹ quả thực kỳ quái.

Đáng tiếc rồi.

13

Lần thứ hai là ở đêm hội đèn Nguyên Tiêu.

Ta hai ngày trước có chút phát nhiệt, nương thân vốn không muốn gọi ta đi.

Nhưng ta nghe nói Thái tử cũng có mặt, náo loạn đòi phi khứ xuất môn bất khả.

Trên trường nhai ngoài cung.

Sở Liêm một tấm tố bạch hồ cừu, lập trong tuyết, khí độ như thiên thần giáng thế.

Không hổ là xuân quy mộng lý nhân của vô số cô nương.

Ta từ xa nhìn hắn.

Lại không dám tiến lên.

Mãi đến khi các quý nữ trong kinh vây quanh qua, đều muốn cùng Thái tử mào một câu nói.

Vô số bình đầu bách tính cũng hướng bên kia chen chúc, muốn một lần chiêm ngưỡng tôn vinh của Thái tử điện hạ.

Bọn họ đem thị tuyến của ta che khuất triệt để.

Thân ảnh nhỏ bé độc một chút của ta, yên một trong phong tuyết, đến cuối cùng cũng không thể có được một cái ánh mắt của Thái tử.

Trong lòng lạc mịch.

Ta nghịch hướng nhân lưu, chạy đi đoán đăng mê.

Chính hảo lại gặp Tiêu Kỳ.

Trong tay chàng cầm một chiếc đèn thỏ ngọc, từ bên kia trường nhai đi tới.

— Tặng nàng đấy.

Nguyên Tiêu thịnh hội, trên phố đèn đuốc xán lạn, yên hoa phẫn bân.

Ánh sáng của đèn thỏ ngọc hiển得quá mức vi nhược.

Chỉ kham kham ánh ra bóng hình hai người chúng ta không đoạn thấu cận.

Đăng mê đoán xong rồi.

Toàn trúng.

Tiêu Kỳ cười nhìn ta, đáy mắt bị đèn đuốc soi đến ấm áp dung dung.

— A Ngưng cô nương, nàng thông tuệ, minh mị, đáng khen là nữ tử tốt nhất toàn thiên hạ.

Chàng khen ngợi chân tâm thật ý như vậy.

Gọi ta thẹn đỏ mặt.

— Huynh chớ có nói bậy, ta nào có tốt như vậy…

Rất lâu về sau ta mới minh bạch.

Người không yêu ngươi, cho dù ngươi đi nghìn bước vạn bước, cũng đi không vào trong mắt hắn.

Người yêu ngươi, không cần ngươi làm cái gì, hắn mãn tâm mãn nhãn đều sẽ chỉ có ngươi.

— Cho nên thì sao?

Sở Liêm nghe xong lời của ta, càng thêm bất giải.

— Chỉ vì hai lần duyên gặp mặt này, ngươi liền chịu gả cho hắn?

— Vậy còn cô? Cô cùng ngươi từ nhỏ tương thức, phụ hoàng mẫu hậu đối với ngươi cũng rất là mãn ý, Trương lão tướng quân còn từng làm mông sư phụ của cô, vô luận tính thế nào, giao tình đều thâm hậu hơn hắn.

— Ngươi vì sao không gả cho cô?!

07

Hoàng hậu đặc hứa cho ta cùng tham gia cung yến.

Lâm cận thời gian nhập tiệc, Tiêu Kỳ vẫn còn đang cùng bệ hạ thảo luận yếu sự.

Ta một mình đi trước.

Ở ngoài điện vừa vặn đụng phải Dư Diên Nhi.

Vừa nhìn thấy ta, sắc mặt nàng ta lập tức thay đổi.

— Đều nói thế gia quý nữ đoan trang thủ lễ, không giống với hạng xuất thân khổ sở như ta.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...