— Ai có thể ngờ tới, da mặt ngươi lại dày đến mức này, để quấn lấy Liêm ca ca, còn cầu xin Hoàng hậu đáp ứng cho ngươi tới tham gia cung yến!

Dư Diên Nhi đến Đông cung thời gian không ngắn.

Sở Liêm lại trì trì không chịu cho nàng ta danh phận.

Nàng ta chẳng qua là một giới bình dân, ỷ vào thế của Thái tử, đối với ta động một chút là tuỳ ý sỉ nhục.

Ta thực sự nhẫn vô khả nhẫn.

— Dư cô nương, ta chưa từng nghĩ tới sẽ tranh đoạt Thái tử với ngươi, ngươi lại lặp đi lặp lại nhiều lần làm khó dễ ta.

— Rốt cuộc là ngươi nhìn ta không vừa mắt, hay là ngươi bất mãn Thái tử trì trì không chịu hứa cho ngươi vị trí chính thê, lại không dám bức bách hắn, chỉ có thể đem oán khí trút lên đầu ta?

Dư Diên Nhi ngẩn ra một chặp.

Chuyển biến thành tức giận đến mức đuôi mắt đỏ bừng.

— Ngươi… ngươi nói bậy!

— Ngươi dám khiêu khích tình phân của ta và Liêm ca ca!

Dư Diên Nhi quay đầu đi tìm Sở Liêm cáo trạng.

Cách một tầng người đông đúc.

Sở Liêm từ xa xa vọng nhìn ta một cái.

Lại như nhìn thấy rác rưởi, chán ghét dời đi tầm mắt.

— Diên Nhi, chớ có ăn giấm của ả.

— Ả còn không xứng.

Lâm cận khai tiệc, Tiêu Kỳ mới vội vã chạy tới.

Chàng đặc ý vòng qua trước vị trí của ta, nhét vào tay ta một nắm đường lớn.

— Từ chỗ của bệ hạ lấy đấy.

— Nghĩ đến nàng hẳn là sẽ thích.

Ta mỉm cười, cố ý trêu chọc chàng.

— Thích chứ.

— Chàng cho cái gì ta đều thích.

Tiêu Kỳ gãi đầu một cái.

Gương mặt đỏ lên triệt để.

Ta từ nhỏ đã thích ăn đường.

Kiếp trước sau khi giả chết, ta tật bệnh quấn thân, lại giận dỗi không chịu uống thuốc.

Tiêu Kỳ đi khắp nơi sưu tầm các loại đường quả và mứt hoa quả có hương vị khác nhau, chỉ vì để cho trong miệng ta không có khổ sở như vậy.

Sống hai đời.

Chàng vẫn là không sửa được thói quen thích nhét đường cho ta.

Ta ngửa đầu.

Vừa vặn nhìn thấy Hoàng hậu đang hướng bên này nhìn qua, che miệng cười thầm.

Ta đốn giác có chút khó coi.

Bên kia, Sở Liêm cũng nhìn qua, chân mày khẽ nhíu, sắc mặt trầm xuống vài phần.

— Liêm ca ca, huynh làm sao vậy?

Sở Liêm bỗng nhiên rót đầy một ly rượu mạnh, uống cạn.

— Không có gì.

— Nhìn kẻ khác hồ loạn hiến ân cần, cảm thấy buồn cười mà thôi.

Sở Liêm xì cười nói.

Không đi lấy lòng vị hôn thê của mình, ngược lại chạy đi cùng nữ tử khác thân cận.

Tiêu Kỳ này, quả thực là nhìn không rõ ràng.

So sánh với hắn, thật sự là kém xa.

Rượu quá ba tuần.

Cuối cùng đàm luận đến chuyện tứ hôn.

Một khắc trước, Sở Liêm còn đang cùng Dư Diên Nhi cá cược, đoán xem vị hôn thê của Tiêu Kỳ rốt cuộc là vị quý nữ nào.

Một khắc sau, liền nghe thấy công công tuyên đọc thánh chỉ, niệm ra tên của ta.

Sở Liêm bỗng nhiên ngửa phắt đầu lên.

Trong một khoảnh khắc, trên mặt huyết sắc mất sạch.

— Tiêu tướng quân, Trương nương tử, chúc mừng rồi, mau lĩnh chỉ đi thôi.

Không đợi ta và Tiêu Kỳ tiếp chỉ.

Sở Liêm cướp trước đứng dậy, đoạt lấy thánh chỉ, trợn to hai mắt, tỉ mỉ đoan tường những chữ trên đó.

Thực sự không nghe lầm…

Sao có thể như vậy được chứ?

Vị hôn thê của Tiêu Kỳ, đáng lẽ phải là của hắn mới đúng chứ…

08

Yến tiệc giải tán.

Tiêu Kỳ muốn đưa ta hồi phủ.

Sở Liêm không biết thế nào, đột nhiên đuổi theo, chắn trước mặt hai người chúng ta.

Sắc mặt hắn hơi đỏ, giống như đã uống say rồi.

Kéo ống tay áo của Tiêu Kỳ, thân hình có chút lảo đảo.

— Cô từ nhỏ cùng ngươi cùng nhau lớn lên, cũng tính là nửa vị huynh trưởng của ngươi.

— Ngươi lại đến cả cô nương mình tâm dịch là ai cũng không chịu nói với cô, thực sự là không trượng nghĩa.

Tiêu Kỳ cười cười, đỡ vững hắn.

— Huynh trưởng nói đùa rồi.

Sở Liêm vượt qua chàng.

Ánh mắt dừng lại trên người ta.

— Lần trước ở hội mã cầu, không cẩn thận làm rách áo ngoài của đệ muội tương lai, trong lòng cô luôn cảm thấy băn khoăn, muốn tìm cơ hội bù đắp đây.

Gương mặt như là xin lỗi.

Thực chất là cố ý đem chuyện này nói cho Tiêu Kỳ nghe.

Muốn khiến chàng ôm hận trong lòng.

Nhưng Tiêu Kỳ không thèm để ý.

— Huynh trưởng đây là nói lời nào chứ?

— Đều là vì cứu người, ta và A Ngưng đều cảm niệm ân tình của ngài.

— Ân tình?

Thái tử hướng ta tiến gần một bước, ánh mắt như đuốc:

— Đã là ân tình, vậy Trương cô nương, đã nghĩ kỹ báo đáp như thế nào chưa?

Ta khẽ thở dài một tiếng.

Kiếp trước tân hôn, cho dù Sở Liêm đối xử với ta ác liệt, ta vẫn như cũ niệm tình cứu mạng, muốn làm hiền thê của hắn.

Hoàng gia chú trọng huyết mạch.

Yêu cầu trưởng tử phải là đích xuất.

Ta liền châm cứu, xông ngải, rót những thang thuốc bắc đắng ngắt trợ dựng, muốn sớm một chút vì hắn sinh hạ thế tử.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...