But Tiêu Kỳ phiến nói hảo khan, mặc vào liền chạy, sinh sợ y phục bị ta cướp đi mất.
Ta nhìn đăm đăm vào bóng lưng của chàng, không khỏi thở dài một tiếng.
Một vị tiểu công tử tốt như vậy, người nhiệt tâm, gia thế tốt, trưởng đắc cũng tuấn tiếu.
Chính là thẩm mỹ quả thực kỳ quái.
Đáng tiếc rồi.
13
Lần thứ hai là ở đêm hội đèn Nguyên Tiêu.
Ta hai ngày trước có chút phát nhiệt, nương thân vốn không muốn gọi ta đi.
Nhưng ta nghe nói Thái tử cũng có mặt, náo loạn đòi phi khứ xuất môn bất khả.
Trên trường nhai ngoài cung.
Sở Liêm một tấm tố bạch hồ cừu, lập trong tuyết, khí độ như thiên thần giáng thế.
Không hổ là xuân quy mộng lý nhân của vô số cô nương.
Ta từ xa nhìn hắn.
Lại không dám tiến lên.
Mãi đến khi các quý nữ trong kinh vây quanh qua, đều muốn cùng Thái tử mào một câu nói.
Vô số bình đầu bách tính cũng hướng bên kia chen chúc, muốn một lần chiêm ngưỡng tôn vinh của Thái tử điện hạ.
Bọn họ đem thị tuyến của ta che khuất triệt để.
Thân ảnh nhỏ bé độc một chút của ta, yên một trong phong tuyết, đến cuối cùng cũng không thể có được một cái ánh mắt của Thái tử.
Trong lòng lạc mịch.
Ta nghịch hướng nhân lưu, chạy đi đoán đăng mê.
Chính hảo lại gặp Tiêu Kỳ.
Trong tay chàng cầm một chiếc đèn thỏ ngọc, từ bên kia trường nhai đi tới.
— Tặng nàng đấy.
Nguyên Tiêu thịnh hội, trên phố đèn đuốc xán lạn, yên hoa phẫn bân.
Ánh sáng của đèn thỏ ngọc hiển được quá mức vi nhược.
Chỉ kham kham ánh ra bóng hình hai người chúng ta không đoạn thấu cận.
Đăng mê đoán xong rồi.
Toàn trúng.
Tiêu Kỳ cười nhìn ta, đáy mắt bị đèn đuốc soi đến ấm áp dung dung.
— A Ngưng cô nương, nàng thông tuệ, minh mị, đáng khen là nữ tử tốt nhất toàn thiên hạ.
Chàng khen ngợi chân tâm thật ý như vậy.
Gọi ta thẹn đỏ mặt.
— Huynh chớ có nói bậy, ta nào có tốt như vậy…
Rất lâu về sau ta mới minh bạch.
Người không yêu ngươi, cho dù ngươi đi nghìn bước vạn bước, cũng đi không vào trong mắt hắn.
Người yêu ngươi, không cần ngươi làm cái gì, hắn mãn tâm mãn nhãn đều sẽ chỉ có ngươi.
— Cho nên thì sao?
Sở Liêm nghe xong lời của ta, càng thêm bất giải.
— Chỉ vì hai lần duyên gặp mặt này, ngươi liền chịu gả cho hắn?
— Vậy còn cô? Cô cùng ngươi từ nhỏ tương thức, phụ hoàng mẫu hậu đối với ngươi cũng rất là mãn ý, Trương lão tướng quân còn từng làm启mông sư phụ của cô, vô luận tính thế nào, giao tình đều thâm hậu hơn hắn.
— Ngươi vì sao không gả cho cô?!
14
Lần này đổi lại là ta không hiểu được.
— Thái tử điện hạ, ngài có phải chưa tỉnh ngủ không, mà nói lời say thế?
— Người trong lòng của ngài, chẳng phải là Dư cô nương sao?
Sở Liêm khinh miệt kéo kéo khóe môi.
— Trong lòng cô có nàng ta, và việc cô muốn ngươi gả cho cô, là hai chuyện khác nhau, cũng không xung đột.
— Diên Nhi xuất thân ti vi, lẽ nào còn có thể để nàng ta làm Thái tử chính phi sao? Thế thì cô chẳng phải sẽ bị người ta cười rụng răng sao?
Ta đăm đăm nhìn người trước mắt.
Một luồng cảm giác bi lương xông lên đầu.
Trách không được hắn trì trì không chịu cho Dư Diên Nhi danh phận.
Hắn vừa không muốn cưới một vị chính phi không có chút trợ lực nào cho bản thân như vậy, lại không nguyện vi bội lời thề một đời một kiếp một đôi người.
Liền chờ lấy Đế hậu tứ hôn, hắn lại vờ như bộ dáng không cách nào suy cự, đem Dư Diên Nhi nạp làm trắc phi.
Một thê một thiếp, liền có thể lưỡng toàn.
Ta còn chưa lên tiếng, tiểu sai bên dưới chạy tới báo, người của Đông cung tới truyền lời.
Nói là Dư Diên Nhi bệnh rồi, bảo Sở Liêm mau quay về nhìn xem.
— Bệnh rồi thì đi tìm thái y, gọi cô về thì có ích gì?! Cô nhìn một cái là có thể khỏi sao?!
Kiếp trước, Dư Diên Nhi có một chút tật bệnh nhỏ, Sở Liêm đều khẩn trương đến không chịu được.
Lần đầu tiên ta có thai, lúc vừa mới bắt đầu nghén, chính vặn gặp lúc Dư Diên Nhi mắc phong hàn.
Sở Liêm thỉnh ba bốn vị thái y, luân phiên chẩn bệnh cho nàng ta.
Sơn sâm linh chi dị quốc tiến cống, cũng bỏ được nấu canh cho nàng ta dùng.
Lại rút không ra thời gian tới nhìn ta một cái.
Hốc mắt ta từng trận phát bỏng.
Có chút thổn thức mà thôi.
Nam tử thế gian lương bạc là chuyện thường tình.
Nhưng lương bạc đến mức này, gọi một kẻ bàng quan như ta đều cảm thấy hàn tâm.
Sở Liêm không chịu đi.
Người tiến đến thúc giục hắn hồi phủ, tới hết người này đến người khác.
Hắn bất thắng kỳ phiền, cuối cùng cũng chịu rời đi.
— Ngưng Nhi.
Hắn đứng định, phản phúc dặn dò ta.
— Nàng nhất định phải hảo hảo cân nhắc.
— Chỉ cần nàng phản hối, cô cho dù là vi kháng thánh chỉ, cũng định sẽ vì nàng cự tuyệt môn hôn sự này.
Chaporia
Bình Luận (0)