15

Muốn chờ ta phản hối.

Trừ phi ta điên rồi.

Một ngày trước đại hôn, Tiêu Kỳ cuối cùng cũng trở về.

Quy củ triều ta, phu thê tân hôn trước khi cưới không nghi gặp mặt.

Bản thân Tiêu Kỳ không tới, lễ vật lại tới không ít.

Tiểu sai tiến đến tống lễ nói: “Tướng quân dọc đường này, đi tới đâu trong lòng cũng ghi nhớ nương tử, chỉ cần là món đồ chơi chưa từng thấy qua, thức ăn chưa từng ăn qua, thống thống đều mua xuống.”

Ta vốn dĩ tâm tình rất tốt.

Nhưng buổi tối không biết thế nào, lại làm mộng suốt cả một đêm.

Trong mộng toàn bộ đều là chuyện kiếp trước.

Dư Diên Nhi huyết băng nan sản mà vong, Tiêu Kỳ trước mộ ta tự vẫn, Sở Liêm đứng ở bờ sông nơi ta nhảy xuống, nói hắn lai thế cũng sẽ không buông tha cho ta…

Sáng sớm tỉnh lại, mồ hôi lạnh ngấm ướt sũng lý y, đem thị nữ thiếp thân của ta dọa cho phát hoảng.

— Cô nương đây là làm sao vậy?!

Ta khoát khoát tay.

— Không có gì.

Đại để là gần đây ưu tư quá độ, mới có thể làm ác mộng.

Tổng nghe người ta nói, cưới được người trong lòng, liền giống như đánh một trận đại thắng vậy.

Hôm nay xem như được kiến thức rồi.

Đội ngũ nghênh thân rầm rộ, đứng đầy cả một con phố.

Tiêu Kỳ cưỡi con ngựa cao lớn đi ở trước nhất, thân vận hỷ phục, mãn diện xuân phong.

Ta rất hiếm khi thấy chàng cao hứng như vậy.

Nhắm mắt lại, tổng là hồi tưởng lại kiếp trước trước lúc lâm tử, chàng ôm lấy ta thống khóc bộ dáng.

Ta ăn không vào thức ăn, gầy đến da bọc xương.

Phục trên đầu gối của chàng, nâng tay lau lệ cho chàng.

Nhưng làm sao cũng lau không hết.

— Đừng khóc, ta đáng lẽ đã chết vào ngày nhảy xuống sông rồi, hai năm ngày tháng khoái hoạt này, xem như ta lời rồi.

— Ta chỉ là di hận, A Kỳ, nếu kiếp này người ta gả là chàng thì tốt biết bao…

Vốn là lời an ủi người khác.

Nhưng Tiêu Kỳ lại khóc càng hung hơn.

Lúc hấp hối, chàng chặt chẽ ôm lấy ta, một bận lại một bận dặn dò.

— Ngưng Nhi, kiếp sau chớ có lại chịu nhiều khổ sở như vậy nữa, sớm một chút tới tìm ta, được không…

Ta mỉm cười, nói ra câu nói cuối cùng: “Được, ta đáp ứng chàng…”

Hôm nay, ta cuối cùng cũng đoái hiện lời hứa rồi.

Hôn nghi hết thảy thuận lợi.

Mãi đến trước khi bái đường.

Ngoài sảnh đột nhiên truyền đến một tiếng: “Khoan đã!!”

Thị tuyến của chúng nhân đều hội tụ đến cửa ra vào.

Chỉ thấy Sở Liêm xách theo kiếm, đằng đằng sát khí xông vào.

Đều không giống như là tới cướp hôn.

Ngược lại giống như là tới giết người.

Chúng nhân sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, không dám ra tiếng, càng không dám tiến lên phía trước.

Chỉ có Tiêu Kỳ không sợ.

Chàng trực trực đi qua, đứng định trước mặt Sở Liêm.

Ngữ khí xem ra bình tĩnh, nhưng nơi nơi đều thấu lấy phẫn hận ngập trời.

— Thái tử điện hạ đây là có ý gì?

— Là muốn đoạt thê của thần sao?

Sở Liêm vung vung thanh kiếm trong tay.

— Phải thì đã sao nào?

16

Sở Liêm hằn học trừng mắt nhìn Tiêu Kỳ.

— Tố Ngưng kiếp trước chính là thê của cô, kiếp này, cô cũng không khả năng để nàng gả cho kẻ khác!

Ta sững sờ, cả người lạnh buốt đến tận đáy.

Sở Liêm cư nhiên khôi phục ký ức kiếp trước!

— Tiêu Kỳ, cô xem ngươi như huynh đệ, niệm tình ngươi không biết chuyện này, cô không trách ngươi.

— Trận hôn sự này liền từ đây tác bãi, cô hiện tại muốn mang Thái tử phi hồi Đông cung.

Sở Liêm làm thế muốn kéo ta.

Tiêu Kỳ chắn trước mặt ta, răng hàm cắn đến mức kêu răng rắc.

— Đừng tưởng ngài là Thái tử thì có thể vi sở dục vi.

— Ngài muốn mang nàng đi, trừ phi ta chết.

Sở Liêm tưởng rằng Tiêu Kỳ không tin lời của hắn.

— Cô lẽ nào còn gạt ngươi sao?

— Nơi hạ phúc bên phải của nàng có một nốt ruồi đỏ nhỏ, nếu như không tin, hay là tối nay lúc động phòng ngươi nhìn thử một chút…

— Hồ ngôn loạn ngữ! — Tiêu Kỳ khí cực, cũng cố không nổi lễ nghi luân thường, rút ra đao, gác trên cổ của Sở Liêm, — Ngài có biết lời này của ngài thốt ra, sẽ hủy đi danh tiếng của A Ngưng không!

Sở Liêm lại cười đến càng thêm điên cuồng.

— Nàng có cô là đủ rồi, còn cần danh tiếng cái gì?

Tâm tư ta lập tức lạnh thấu.

Ta quên mất, Sở Liêm từ trước đến nay đều là một kẻ điên.

Kiếp trước sau khi ta giả chết, hắn dám nhảy xuống cùng một con sông, vì ta tuẫn tình.

Thế nhân đều tán thán Thái tử và Thái tử phi phu thê tình thâm.

Nhưng không ai tri hiếu, ta chính là bị hắn bức tử đấy.

Trọng hoạt một đời, Sở Liêm lại muốn khuấy đảo hôn sự của ta, trước mặt bao người hủy đi danh tiếng của ta.

Hắn rốt cuộc đến tột cùng khi nào mới có thể buông tha cho ta đây…

Tình thế đang hỗn loạn.

Dư Diên Nhi đột nhiên chạy tới rồi.

— Không phải như Thái tử điện hạ nói đâu!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...