Nàng ta đứng trước mặt chúng nhân, lớn tiếng giải thích:
— Là lần trước, Trương cô nương và ta cùng nhau dầm mưa, ta mời nàng vào trong phòng ta thay y phục sạch sẽ, không cẩn thận nhìn thấy trên người nàng có một nốt ruồi đỏ.
— Ta từ nhỏ xuất thân hương dã, không hiểu quy củ, liền đem chuyện này xem như chuyện cười nói cho Thái tử điện hạ nghe.
— Làm gì có tiền thế kim sinh nào? Là Thái tử đạt tri Trương cô nương gả cho người, nhất thời tiếp thụ không nổi, mới chạy tới đây hồ ngôn loạn ngữ!
17
— Người hồ ngôn loạn ngữ là ngươi!
Sở Liêm nặng nề đẩy ra Dư Diên Nhi, đầu của nàng ta đập vào trên cột trụ, chảy không ít máu.
— Cô không điên! Cô nói đều là thật tình!
Nhưng Dư Diên Nhi là người của Thái tử, cùng ta hướng lai không đối phó.
Nàng ta không có đạo lý giúp đỡ ta nói dối, ô miệt Thái tử.
Chúng nhân hiển nhiên càng tin tưởng lời giải thích của Dư Diên Nhi hơn.
Không đợi Sở Liêm lại khiêu khích.
Tiêu Kỳ một phát thủ đao đem hắn đánh ngất.
Trận náo kịch này rất nhanh truyền đến trong cung.
Bệ hạ phái người tới đem Thái tử bị ngất đón đi, nói là muốn giam lỏng hắn.
Hôn nghi cuối cùng cũng có thể tiếp tục.
Trong động phòng.
Ta chờ đến khi đêm sắp khuya, Tiêu Kỳ mới ứng phó xong tửu cục bên ngoài trở về.
Ta đang nghĩ ngợi nên mở lời thế nào.
Chàng lại một phát đem ta kéo vào trong lòng, chặt chẽ ôm lấy.
— Ngưng Nhi…
Ta sát giác được chàng đang phát run.
Tưởng là lạnh.
Nhưng nắn lại gương mặt chàng nhìn thử, mới phát hiện chàng khóc rồi.
Tâm tiêm ta một trận đau đớn, vội vàng lau lệ cho chàng,
— Ngày đại hỷ, đây là làm sao vậy?
Tiêu Kỳ ôm ta rất lâu.
Lâu đến mức cốt huyết của chúng ta đều sắp dung hòa vào nhau.
Chàng vùi mặt vào giữa tóc ta, muộn muộn nói:
— Ngưng Nhi, ta liền biết, chuyện nàng đáp ứng, sẽ không lừa ta đâu…
Không cần khắc ý khiêu minh.
Chàng cũng khôi phục ký ức kiếp trước rồi.
Ta chỉ là ưu lự tương lai.
— Nhìn cái giá thế này, Sở Liêm vẫn là sẽ không nhẹ nhàng buông tha cho ta đâu.
Tiêu Kỳ nhẹ nhàng vuốt ve má ta,
— Nàng sợ hãi?
— Sợ.
Nhưng ta không phải sợ bản thân mình.
Là sợ Tiêu Kỳ vì ta mà xảy ra chuyện.
Bản thân chàng ngược lại thiên vị cười đến nhẹ nhõm, nói đêm tân hôn, không nhắc tới người hối khí.
Trong phòng màn che phiêu diêu, chúc hỏa khinh duệ.
Di hận của kiếp trước.
Toàn bộ thêm gập bội phụng tống.
Mãi đến khi ta thỏa mãn lại bì quyện mà thiếp đi.
Tiêu Kỳ đem ta ôm vào trong lòng, phục bên tai ta khinh ngữ.
— Nương tử không cần sợ.
— Nếu thực sự đến ngày vạn bất đắc dĩ kia, ta định sẽ không quản giá thế nào, thề vì nàng tán trừ tất cả họa hoạn.
18
Sở Liêm hồi cung liền chịu phạt rồi.
Hai mươi bản tử đánh trên lưng, tiên huyết đầm đìa.
Hoàng hậu tâm thống đến đỏ mắt, lại không dám khuyên trở.
— Cái đồ hỗn chướng ngươi! Nghịch tử!
Bệ hạ tức giận đến mức suýt chút nữa một ngụm khí không lên nổi.
— Đường đường là Thái tử, cư nhiên chạy tới hôn yến của nghĩa đệ cướp thê.
— Chuyện này truyền ra ngoài, ngươi không cần thể diện, trẫm và mẫu hậu ngươi còn cần thể diện!
Khó cho Hoàng hậu hai đầu khuyên nhủ.
— Bệ hạ, Thái tử bản tính không xấu, chỉ là nhất thời hồ đồ.
— Liêm nhi, mau cho phụ hoàng ngươi nhận lỗi đi à!
Nhưng Sở Liêm lại phạm phải cái tính quật cường.
Ngửa đầu hỏi ngược lại:
— Nhi thần có lỗi gì chứ?
— Muốn để nhi thần tri sai, trừ phi để Trương thị cải gả cho nhi thần!
Bệ hạ suyễn lấy thô khí nhìn hắn.
Cư nhiên từ trước đến nay không biết vị Thái tử mà mình lập nên này, xương cốt lại cứng như vậy, vì một nữ tử, đến cả phụ hoàng cũng dám ngỗ nghịch.
Bản tử đánh xong, lại muốn giam lỏng hai tháng.
Bệ hạ phát một trận lôi đình lớn, không cho phép thái y cho Thái tử chẩn trị.
— Hắn khi nào tri sai, khi nào mới bôi thuốc cho hắn!
Vết thương bỏng rát đau đớn.
Sở Liêm cắn răng cường nhẫn lấy, chính là không chịu cúi đầu.
Hắn mãn não tử đều là chuyện kiếp trước.
Tố Ngưng chết sau đó, hắn bi thống dục tuyệt, quyền thế, danh lợi cái gì, đều không màng tới nữa rồi.
Nhảy vào cùng một con sông, vì nàng tuẫn tình.
Đến cả ông trời đều bị chân tâm của hắn đối với Tố Ngưng đả động rồi.
Đây mới cho một lần cơ hội sống lại.
Nếu hắn không nỗ lực tranh thủ, cải tả kết cục.
Chẳng phải là bạch bạch cô phụ một phen tâm ý của ông trời sao?
19
Khoảng thời gian này, Thái tử một lần cũng không đi nhìn qua Dư Diên Nhi.
Nhưng nàng ta cư nhiên không khóc không náo, mỗi ngày liền an tĩnh lật xem y thư từng đào từ Nam Khương về trước đây.
Lúc đắc không, đến tướng quân phủ tìm ta.
Chaporia
Bình Luận (0)