“Vọng Vọng về rồi à,” Mẹ tôi cất giọng, trên mặt nở một nụ cười mà tôi chưa từng thấy.
Cái nụ cười đó khiến tôi lạnh toát sống lưng.
“Lại đây, qua đây,” Mẹ tôi vẫy tay, “Đây là dì Trương, mở quán cơm trên thị trấn, là bạn học cũ của bố mày.”
Tôi đứng yên ở cửa không nhúc nhích.
“Vào đi, đứng đực ra đấy làm gì?” Bố tôi trừng mắt lườm.
Tôi bước vào, ngồi xuống cái ghế đẩu ở góc tường.
Dì Trương đánh giá tôi từ trên xuống dưới, gật gù.
“Dáng người mập mạp khỏe khoắn đấy, lùn một tí nhưng chắc làm việc cũng lanh lẹ.”
“Làm việc?” Tôi nhìn mẹ tôi.
“Quán cơm của dì Trương đang thiếu người phụ, muốn tìm một người giúp việc.” Mẹ tôi nói liến thoắng, “Bao ăn bao ở, một tháng trả 1.500 tệ.”
“Con sắp lên cấp hai rồi.”
“Cấp hai cấp ba cái gì!” Bố tôi đập bàn đánh rầm, tách trà rung bần bật, “Em mày năm nay lên cấp hai, học phí với tiền học thêm một kỳ hết hơn 8.000 tệ, nhà lấy đâu ra tiền thừa mà nuôi hai đứa ăn học?”
“Cấp hai là giáo dục bắt buộc, không mất học phí.”
“Không mất học phí thế mày ăn uống không tốn tiền à? Quần áo không tốn tiền à? Đi lại xe cộ không tốn tiền à?”
Dì Trương chen ngang: “Con ranh này mồm mép gớm nhỉ. Nhưng đến chỗ dì thì phải biết giữ phép tắc. 5 giờ sáng dậy rửa rau chuẩn bị đồ, tối dọn hàng rửa bát quét nhà, ngày ba bữa bao no.”
Tôi nhìn chằm chằm bà ta.
“Cháu 12 tuổi, không được đi làm thuê.”
“Ai bảo là làm thuê? Đây là dì Trương quan tâm mày, cho mày một cơ hội học nghề!” Giọng mẹ tôi ré lên.
“Vậy sao em trai không đi học nghề?”
Câu này như một mũi kim đâm thẳng vào mặt mẹ tôi.
Bà ta bước nhanh tới trước mặt tôi, túm lấy cổ áo tôi.
“Hôm nay mày mà dám nói từ ‘không’, mày có tin tao đánh gãy chân mày không?”
“Đánh gãy chân nó thì nó làm việc kiểu gì?” Dì Trương cau mày.
Mẹ tôi buông tay, lùi lại một bước, hít một hơi thật sâu.
“Vọng Vọng, nghe lời đi con. Mày ra quán cơm làm nửa năm, tiền kiếm được mẹ giữ cho mày, đợi mày mười lăm mười sáu tuổi, mẹ tìm cho mày một nhà tử tế gả đi đàng hoàng, mẹ sẽ không để mày chịu thiệt.”
Tôi không nói gì.
Không phải vì sợ bà ta.
Mà là đang tính kế.
“Để con suy nghĩ.
”
“Suy nghĩ cái gì? Ngày mai đi theo dì Trương luôn!” Bố tôi đứng phắt dậy.
“Đồ đạc của con chưa dọn, ruộng rau cũng phải bàn giao cho hàng xóm. Cho con hai ngày.”
Bố tôi liếc nhìn dì Trương.
Dì Trương gật đầu: “Không vội, ngày kia tôi qua đón.”
Sau khi họ đi khỏi, tôi ngồi bệt ngoài sân.
Trời tối dần.
Những vì sao lác đác hiện ra.
Lần trước đọc tin tức thấy có vụ bị đưa vào nhà máy làm, tôi biết người ta đã gọi điện tố cáo. Lần này thì sao?
Cô Triệu.
Tôi phải đi tìm cô Triệu.
Chương 8
Sáng hôm sau, tôi đạp xe tới trường.
Bảo vệ trực cổng trường nhận ra tôi.
“Hôm nay không có tiết, cháu tới làm gì?”
“Cháu tìm cô Triệu ạ.”
Cô Triệu sống ở khu ký túc xá giáo viên phía sau trường. Tôi gõ cửa ba tiếng.
Cửa mở.
Cô Triệu đang mặc áo khoác bông mặc ở nhà, tay bưng bát mì, thấy tôi thì hơi sững người.
“Vọng Vọng? Xảy ra chuyện gì rồi?”
“Cô Triệu, bố mẹ em ép em ra quán cơm trên thị trấn làm thuê, ngày kia là đi rồi.”
Cô Triệu đặt bát mì xuống.
“Em bao nhiêu tuổi?”
“Mười hai ạ.”
“Mười hai tuổi đi làm ở quán cơm, đây là sử dụng lao động trẻ em.”
“Em biết. Nhưng em nói không tác dụng, họ không nghe.”
Cô Triệu nhìn tôi một lúc lâu.
“Em có đậu trường trung học Thực Nghiệm không?”
“Điểm thì đủ rồi ạ. Nhưng phải nộp hồ sơ, bố mẹ em sẽ không chịu ký.”
“Thế này đi.” Cô Triệu bước tới bàn, lấy ra một cuốn sổ, “Hôm nay cô đến nhà em một chuyến, nói chuyện với họ.”
“Cô Triệu,” Tôi đứng trước cửa, “Cô có đi thì họ cũng không nghe đâu. Lần trước thầy chủ nhiệm đến, bố em suýt nữa còn động chân động tay.”
“Vậy em tính sao?”
“Em muốn kéo dài hai ngày trước. Sau đó lấy giấy báo trúng tuyển về tay, tạo thành chuyện đã rồi.”
Cô Triệu nhìn tôi, biểu cảm vô cùng phức tạp.
Một đứa trẻ mười hai tuổi không nên nói ra những lời như vậy.
Nhưng cô không hề bác bỏ ý kiến của tôi.
“Được. Cô sẽ nhờ người bên trường Thực Nghiệm lo trước. Bọn họ xem thành tích thi học sinh giỏi của em rồi, rất muốn nhận em. Nhưng bố mẹ em không ký, thủ tục nhập học không hoàn thiện được.”
“Nếu bố mẹ em nhất quyết không ký thì sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)