20px

10

Hôm nay Thẩm Nghiêu Xuyên vô cùng đắc ý.

Trước đó, câu nói đòi ly hôn của Hạ Lê đã khiến anh sợ không nhẹ.

Đến cả bạn bè rủ đi chơi anh cũng từ chối.

Anh cho rằng mình cưới Hạ Lê chỉ vì nhan sắc của cô.

Tuyệt đối không phải vì thích nhìn nụ cười ngọt ngào của cô.

Cũng không phải thích nằm bên cạnh nghe nhịp tim của cô.

Lại càng không phải thích cảm giác thoải mái khi ở bên cô.

Ừm.

Chính là như vậy!

Mãi đến khi làm lành được với Hạ Lê.

Cảm giác bất an trong lòng anh mới miễn cưỡng dịu xuống.

Đám anh em lại bắt đầu rủ anh ra ngoài chơi.

Ban đầu Thẩm Nghiêu Xuyên định từ chối.

Nhưng gần đây Hạ Lê cực kỳ bận rộn.

Ngày nào trong điện thoại cũng vang lên giọng của nam trợ lý mới tuyển.

Thẩm Nghiêu Xuyên tuyệt đối không ghen.

Nhưng ai biết được nam trợ lý kia có ý đồ gì với cô hay không.

Thế là anh vòng vo dò hỏi rất lâu.

Cuối cùng vẫn thất bại.

Anh bắt đầu tức giận.

Buổi tối nước ngâm chân mang cho Hạ Lê nóng hơn vài độ.

Lực xoa chân cho cô cũng mạnh hơn không ít.

Nhưng dù vậy.

Hạ Lê vẫn không nhận ra vấn đề mấu chốt.

Thế là Thẩm Nghiêu Xuyên đồng ý lời mời của đám bạn thân.

Quyết định tối nay thức trắng.

Không say không về.

“Nào, uống đi, anh Xuyên.”

“Anh nhìn xem, ở nhà lâu như vậy, anh gầy đi trông thấy rồi.”

Gương mặt vốn hồng hào của Thẩm Nghiêu Xuyên lập tức cứng đờ.

Giây tiếp theo, anh bật dậy.

Hoảng sợ hỏi:

“Mặt tôi tiều tụy rồi sao?”

“Chỗ nào xuất hiện nếp nhăn?”

“Hay chỗ nào nổi mụn?”

Đám anh em đang uống vui vẻ đồng loạt im lặng.

Vội vàng kéo anh ngồi xuống.

“Không sao đâu.”

“Uống chút rượu còn làm đẹp da nữa.”

“Vợ anh sẽ không bỏ anh đâu.”

Ba tuần rượu qua đi.

Thẩm Nghiêu Xuyên đã say mềm.

Mấy ông chồng sợ vợ cùng bàn đều cười nhạo anh.

Kết hôn lâu như vậy rồi mà địa vị gia đình vẫn thấp đến thế.

Thẩm Nghiêu Xuyên kích động nhảy dựng lên:

“Tôi khinh!”

“Các cậu biết cái gì!”

“Nếu không phải Hạ Lê xinh đẹp, tôi đã chẳng cưới cô ấy!”

Đám anh em đều nhìn anh bằng ánh mắt ghét bỏ.

Có lẽ đây chính là trong mắt người tình hóa Tây Thi.

Còn bảo là không thích.

Thích đến mức nào rồi chứ.

Từ nhỏ đã ngày nào cũng như cái đuôi nhỏ đi theo sau tôi.

Dù sao từ hồi cấp ba tới giờ, cũng chẳng có ai tỏ tình với tôi.

Đương nhiên cũng có thể là vì Thẩm Nghiêu Xuyên đã mời từng người uống trà sữa rồi đuổi đi.

Thẩm Nghiêu Xuyên có một người anh em thân nhất.

Quan hệ với tôi cũng khá tốt.

Từ thời cấp hai đã chơi cùng chúng tôi.

Anh ấy quá hiểu tính cách của Thẩm Nghiêu Xuyên.

Thấy đã khuya rồi.

Nếu còn không đưa anh về.

E rằng ngày mai anh sẽ khóc ngất trên đầu gối Hạ Lê, than rằng phẩm hạnh của một người chồng mẫu mực của mình đã bị hủy sạch mất thôi.

11

Tôi vốn tưởng hôm nay Thẩm Nghiêu Xuyên sẽ cho tôi được yên tĩnh một buổi tối, không ngờ tiếng chuông điện thoại lại đến nhanh như vậy.

Vừa bắt máy, bên kia đã truyền tới âm thanh ồn ào náo nhiệt.

“Chị dâu à, Thẩm Nghiêu Xuyên say rồi, chị có thể từ bi đến đón anh ấy được không?”

Tay tôi đang tẩy trang chợt khựng lại:

“Tôi có nghĩa vụ gì phải nửa đêm không ngủ mà ra ngoài đón một ông chồng say như lợn chết chứ?”

Người anh em thân thiết cười khan một tiếng, không nói gì nữa, quay đầu lại không biết đã nói gì với Thẩm Nghiêu Xuyên.

Bên đó vang lên những tiếng sột soạt.

Một lát sau là một tiếng “rầm” thật lớn.

“Hừ! Tôi mới không thích Hạ Lê đâu! Nếu không phải Hạ Lê xinh đẹp, tôi đã chẳng cưới cô ấy.”

Một đám người đồng loạt gật đầu phụ họa, còn liên tục nói:

“Anh xuống đây đi.”

Chỉ có tôi khẽ hỏi:

“Vừa rồi… là Thẩm Nghiêu Xuyên đang nói sao?”

Người anh em buột miệng:

“Ôi chết rồi, Thẩm Nghiêu Xuyên, cậu đừng lôi cái lý thuyết đó ra nữa.”

Thẩm Nghiêu Xuyên lẩm bẩm:

“Tại sao tôi không được nói chứ?”

“Dù sao Hạ Lê cũng chẳng quan tâm đến tôi.”

“Bây giờ lòng cô ấy chỉ có công việc thôi.”

“Tình yêu đâu phải muốn bán là bán được~ muốn bán là bán được~”

Người anh em thật sự không chịu nổi nữa.

Chủ yếu là tôi vẫn đang chờ phản hồi ở đầu dây bên này.

Thế là anh ta cưỡng ép giữ lấy cánh tay Thẩm Nghiêu Xuyên, kéo anh ngồi xuống.

Sau đó hét lớn trước mặt tất cả mọi người:

“Vợ cậu nghe thấy rồi!”

Thẩm Nghiêu Xuyên hừ lạnh một tiếng, vô cùng khinh thường:

“Sao có thể chứ.”

“Hôm nay tôi đã tắt máy rồi.”

“Hạ Lê có muốn tìm tôi cũng không tìm được.”

“Cứ để cô ấy hối hận đi.”

“Cứ để đóa cỏ mềm yếu như tôi rối tung giữa gió!”

Người anh em chỉ cảm thấy trước mắt như có sấm sét đánh ngang trời.

Anh ta thật sự không ngờ mình thông minh cả đời, vậy mà lại có một người anh em ngốc nghếch như Thẩm Nghiêu Xuyên.

“Thẩm Nghiêu Xuyên.”

Tôi lên tiếng.

Người vừa rồi còn đắc ý quên trời quên đất lập tức không dám nói thêm câu nào.

Một lúc sau nữa.

Sau khi Thẩm Nghiêu Xuyên cố tỏ ra bình tĩnh nói “xin cáo từ” và “vợ à, đợi anh về, nghe anh giải thích” xong.

Cuộc gọi cũng bị cúp máy.

Nhìn bản thân trong gương với lớp trang điểm mới tẩy được một nửa.

Tôi cũng thấy mệt rồi.

Ban đầu tôi từng nghĩ, chỉ cần không nghe thấy câu nói đó nữa.

Tôi có thể sống với anh cả đời.

Nhưng cuối cùng tôi vẫn thích Thẩm Nghiêu Xuyên.

Người đàn ông đã cùng tôi đi qua hơn hai mươi năm cuộc đời.

Tôi vẫn nhớ hồi nhỏ mình rất ngưỡng mộ những người có bố mẹ tự chăm sóc, tự đi họp phụ huynh cho họ.

Bố mẹ tôi rất yêu nhau.

Nhưng ngoài tình yêu dành cho nhau, họ không chia thêm bao nhiêu tình cảm cho tôi.

Tôi cũng không trách họ.

Họ cho tôi cuộc sống sung túc mà người khác khó lòng có được.

Thẩm Nghiêu Xuyên gần như đã gánh vác trách nhiệm của bố mẹ tôi.

Dù anh thường xuyên làm sai chuyện.

Từ khi hiểu chuyện, biết đọc biết viết.

Anh đã đặt toàn bộ tâm sức lên người tôi.

Mỗi lần cả nhà anh đi du lịch.

Thẩm Nghiêu Xuyên đều lý lẽ đầy mình để mang tôi theo.

Ngay cả lúc họp phụ huynh.

Anh cũng chia cho tôi một phụ huynh.

Còn mua bữa sáng cho tôi suốt hơn mười năm.

Tôi biết bác trai bác gái đối xử tốt với tôi phần lớn là vì yêu ai yêu cả đường đi.

Khi chúng tôi kết hôn.

Bác gái từng nói bà luôn cảm thấy cuối cùng chúng tôi sẽ đến được với nhau.

Bây giờ e rằng phải khiến bà thất vọng rồi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...