20px

12

Thẩm Nghiêu Xuyên vội vàng gọi tài xế thay.

Chưa đến nửa tiếng đã gõ cửa nhà.

Nhưng anh lại không dám bước vào.

Rõ ràng anh thật sự không thích Hạ Lê.

Chỉ là thấy cô đẹp mà thôi.

Nhưng tại sao anh lại chột dạ như vậy?

Sau khi điều chỉnh tâm trạng.

Trên mặt Thẩm Nghiêu Xuyên nở nụ cười lấy lòng.

“Hạ Lê, vợ à, sao hôm nay muộn thế mà em còn chưa ngủ?”

“Như vậy sẽ không tốt cho mấy nốt mụn trên mặt em…”

“Ơ? Mụn trên mặt em đâu rồi?”

Đương nhiên là bị tôi tẩy đi rồi.

Tôi đặt khăn lau mặt xuống:

“Thẩm Nghiêu Xuyên, em biết bao năm nay anh luôn đối xử với em rất tốt.”

Thẩm Nghiêu Xuyên lập tức gật đầu:

“Anh không đối tốt với vợ thì đối tốt với ai nữa?”

“Nhưng có một khả năng là… điều em muốn còn nhiều hơn thế.”

Nhìn ánh mắt khó hiểu của anh.

Tôi tiếp tục nói:

“Em muốn có được tình yêu toàn tâm toàn ý của anh.”

“Chứ không phải sự đối xử tốt vì đã quen thuộc.”

“Có lẽ chúng ta đã ở bên nhau quá lâu rồi.”

“Lâu đến mức không phân biệt được tình cảm dành cho nhau rốt cuộc là gì.”

“Thậm chí chia xa cũng đau như bị rút gân lột da.”

“Nhưng càng đau, em càng không thể tiếp tục ở bên anh.”

“Thực ra mấy nốt mụn trên mặt em đều là do em dùng mỹ phẩm vẽ lên.”

“Vì hôm đó em nghe được cuộc nói chuyện giữa anh và bạn mình.”

“Anh nói đợi em xấu đi thì sẽ ly hôn.”

“Nhưng khi em trở nên xấu xí, anh chẳng những không nhắc tới chuyện ly hôn.”

“Ngược lại còn đối xử với em rất tốt.”

“Anh thật sự là một người rất tốt.”

“Vậy nên… để em là người nói ra đi.”

Tôi hít sâu một hơi.

Nhìn ánh mắt như rơi xuống hầm băng của anh.

Cuối cùng cũng nghiêm túc nói ra câu đó.

“Chúng ta ly hôn đi, Thẩm Nghiêu Xuyên.”

Thẩm Nghiêu Xuyên khóc.

Khóc đến mức thở không ra hơi.

Anh nói với tôi:

“Tại sao?”

“Chúng ta đã ở bên nhau nhiều năm như vậy.”

“Chưa từng có một khoảnh khắc nào xa nhau.”

“Chỉ vì anh không phân biệt được tình yêu mà em muốn ly hôn với anh sao?”

“Em không thể đối xử với anh như vậy được, Hạ Lê.”

“Đúng vậy, Thẩm Nghiêu Xuyên.”

“Em yêu anh.”

“Đợi đến khi anh hiểu rằng anh cũng yêu em.”

“Hãy đến tìm em.”

Tôi lần cuối cùng đưa tay vuốt ve gò má trắng nõn của anh.

13

Sau khi ly hôn với Thẩm Nghiêu Xuyên.

Cuộc sống của tôi vẫn khá thoải mái.

Bố mẹ tôi vốn dĩ cũng không can thiệp vào chuyện của tôi.

Còn bác trai bác gái sau khi biết chuyện cũng chỉ trách mắng Thẩm Nghiêu Xuyên có phải đã chọc tôi giận hay không.

Phòng làm việc của tôi ngày càng phát triển thuận lợi.

Chỉ có một điểm khác biệt.

Đó là ngày nào Thẩm Nghiêu Xuyên cũng ngồi chờ trên con đường tôi tan làm.

Ban ngày anh đi làm tổng tài.

Ban đêm lại ăn diện thành bộ dạng “yếu đuối mong manh dễ bị bắt nạt”.

Mỗi lần nhìn thấy tôi là nhe răng cười.

Lúc ly hôn tôi còn không nói cho anh biết địa chỉ phòng làm việc.

Cứ tưởng ít nhất cũng được yên tĩnh một hai ngày.

Không ngờ còn chưa tới nửa ngày.

Đến cả dì Vương phụ trách vệ sinh cũng lén tới hỏi tôi.

Biểu cảm của dì vô cùng khó tả.

Chỉ vào đầu mình rồi nói:

“Cậu trai này… có phải đầu óc có vấn đề gì không?”

“Hay là chúng ta báo cảnh sát đi?”

Tôi phải giải thích với dì Vương một hồi mới thôi.

Tiểu Lý là người theo tôi từ khi mới thành lập phòng làm việc.

Là sinh viên xuất sắc của một trường đại học danh tiếng.

Vì vậy tôi tin tưởng cậu ấy hơn những người khác.

Thỉnh thoảng lúc cậu ấy tăng ca.

Tôi còn mời cậu ấy uống chút đồ uống.

Lâu dần.

Dường như cậu ấy nảy sinh chút tình cảm không nên có với tôi.

Nhưng tôi lại không hề biết.

Một ngày nọ sau khi tăng ca.

Tôi buồn ngủ đến mức sắp gục.

Định chợp mắt một lát trong văn phòng.

Kết quả trong lúc nửa tỉnh nửa mê.

Có người khoác áo lên người tôi.

Tôi còn tưởng Thẩm Nghiêu Xuyên lại tới.

Vừa nắm lấy tay người đó.

Đã nghe thấy tiếng động phát ra từ cửa.

Ngẩng đầu nhìn lên.

Là Thẩm Nghiêu Xuyên với gương mặt đầy vẻ không thể tin nổi.

Anh đỏ hoe mắt nhìn tôi.

Sau đó vừa khóc vừa chạy đi.

Tôi im lặng rất lâu.

Rồi nhìn về phía Tiểu Lý.

“Thủ đoạn này quá hèn hạ.”

“Tôi không muốn có lần thứ hai.”

“Nếu không tôi sẽ sa thải cậu.”

Sắc mặt Tiểu Lý trắng bệch.

“Tại sao?”

“Tôi có điểm nào không tốt?”

“Tôi trẻ hơn anh ấy.”

“Tôi tự thấy ngoại hình của mình cũng không tệ.”

“Tôi yêu chị hơn anh ấy.”

Tôi day trán.

Trong lòng tràn đầy mệt mỏi.

“Ra ngoài đi.”

Tiểu Lý cũng khóc rồi rời đi.

Cả công ty chỉ còn lại một mình tôi.

Đến khi bước ra khỏi tòa nhà thì đã là hai giờ sáng.

Đi ngang qua cột đèn đường.

Tôi thở dài:

“Ngồi đây không lạnh sao?”

Thẩm Nghiêu Xuyên ngẩng đầu nhìn tôi.

Trong mắt lấp lánh nước.

“Ở đây đau lắm.”

“Vừa rồi em còn không cẩn thận bị ngã.”

“Đầu gối cũng đau lắm.”

Anh ôm ngực.

Bộ dạng như đau đến sắp ngất đi.

“Em gọi bác sĩ cho anh.”

Thẩm Nghiêu Xuyên đứng dậy.

Khập khiễng bước ra ngoài.

“Không cần đâu.”

Tôi lại thở dài:

“Để em đưa anh về.”

Mắt Thẩm Nghiêu Xuyên lập tức sáng lên.

Giống như một chú chó nhỏ đi theo phía sau tôi.

Từng bước từng bước bám sát.

Tôi đưa anh về căn nhà từng thuộc về chúng tôi.

Trước khi xuống xe.

Thẩm Nghiêu Xuyên nghiêm túc nhìn tôi.

“Hạ Lê.”

“Có lẽ anh đã hiểu tình yêu mà em nói là gì rồi.”

“Trước đây anh từng nghĩ đó chỉ là sự phụ thuộc.”

“Là thói quen.”

“Nhưng sau khi phải xa em.”

“Anh mới nhận ra em chính là dưỡng khí giúp anh tồn tại.”

“Có lẽ anh chính là kiểu người mà người ta gọi là yêu đến mụ đầu.”

“Nhưng anh không thể không có em.”

“Anh muốn ở bên em lần nữa.”

“Nếu em không muốn đăng ký kết hôn lại với anh.”

“Vậy anh sẽ luôn ở bên cạnh em.”

“Mỗi ngày anh đều sẽ nói một câu anh yêu em.”

“Anh sẽ chứng minh cho em thấy anh thật sự yêu em.”

“Không phải chỉ nói suông.”

Tôi còn có thể làm gì đây?

Dù sao đây cũng là người đã đồng hành cùng tôi suốt bao năm.

Lẽ nào tôi thật sự có thể cắt đứt hoàn toàn với anh sao?

Tôi nhìn mấy nốt mụn mới mọc trên mặt Thẩm Nghiêu Xuyên gần đây.

Trong lòng bỗng nổi lên ý nghĩ trêu chọc.

Tôi bước lại gần anh hơn.

Đến khi khoảng cách giữa hai người chưa đầy 5cm.

Thẩm Nghiêu Xuyên xấu hổ nhắm chặt mắt lại.

Tôi ghé sát tai anh, khẽ nói:

“Đợi khi nào trị hết mụn trên mặt rồi hãy nói.”

Thẩm Nghiêu Xuyên: !!!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...