Tôi dừng bước.
Nhìn vào ống kính.
“Tôi không có gì muốn nói với Tần Mặc Thành.”
“Về cuộc hôn nhân mười hai năm, tôi không hối tiếc vì từng yêu, nhưng tôi hối tiếc vì đã xem nhẹ bản thân quá lâu.”
“Còn tình yêu…”
Tôi hơi mỉm cười.
“Tôi vẫn tin.”
“Nhưng từ nay về sau, tôi sẽ yêu bản thân mình trước.”
Câu trả lời đó lên hot search ngay trong ngày.
Nhiều người nói họ khóc.
Nhiều người nói họ được chữa lành.
Còn tôi chỉ tắt điện thoại, về công ty tiếp tục họp.
Sảng văn không phải là nữ chính đứng giữa đám đông hét lên mình thắng rồi.
Mà là sau khi xử lý tất cả rác rưởi, cô ấy vẫn có thể quay về vị trí của mình, tiếp tục sống rực rỡ.
Chương 10: Lục Thanh Vãn, xin chào ngày mới
Một năm sau.
Công nghệ Duệ Hằng công bố báo cáo tài chính thường niên.
Doanh thu tăng ba mươi bảy phần trăm.
Lợi nhuận ròng tăng bốn mươi hai phần trăm.
Ba dự án hợp tác với Thịnh thị đều vượt kỳ vọng.
Dự án từng bị Tần Mặc Thành làm rối giờ trở thành sản phẩm chiến lược mở rộng ra thị trường nước ngoài.
Ngày Duệ Hằng tổ chức lễ kỷ niệm mười ba năm thành lập, tôi đứng trên sân thượng tòa nhà tổng bộ.
Gió đêm thổi qua.
Dưới chân là thành phố sáng rực.
Thư ký đem đến cho tôi một chiếc hộp nhỏ.
“Lục tổng, có người gửi cho chị.”
Tôi mở ra.
Bên trong là một chiếc chìa khóa cũ.
Kèm theo một tờ giấy.
“Đồ còn sót lại trong nhà cũ họ Tần, đã xử lý xong theo yêu cầu của cô.”
Tôi nhận ra chiếc chìa khóa đó.
Là chìa khóa căn nhà cũ mà Trịnh Ngọc Phân từng ở.
Sau khi bà ta vào tù, căn nhà được thu hồi, bán đấu giá, số tiền dùng để bồi thường một phần thiệt hại.
Chiếc chìa khóa này đáng lẽ cũng nên bị bỏ đi.
Không biết vì sao người xử lý lại gửi nó cho tôi.
Tôi cầm chìa khóa nhìn một lúc.
Rồi ném vào thùng rác bên cạnh.
Âm thanh kim loại rơi xuống rất nhẹ.
Nhưng trong lòng tôi như có thứ gì đó cuối cùng cũng rơi xuống theo.
Thư ký nhìn tôi, cười hỏi:
“Lục tổng, chị không giữ lại làm kỷ niệm sao?”
Tôi lắc đầu.
“Rác thì không cần làm kỷ niệm.”
Cô ấy bật cười.
Lúc này, tiếng bước chân vang lên sau lưng.
Thịnh Hoài Cẩn đi tới, trên tay cầm hai ly rượu.
“Lục tổng hôm nay rất đẹp.”
Tôi nhận lấy một ly.
“Thịnh tổng hôm nay cũng rất biết nói chuyện.”
Anh đứng bên cạnh tôi, nhìn thành phố phía xa.
“Một năm rồi.”
“Ừ.”
“Mọi chuyện đã qua.”
Tôi nhấp một ngụm rượu.
“Không phải qua.”
“Là tôi đi qua.”
Thịnh Hoài Cẩn quay đầu nhìn tôi.
Ánh đèn từ xa rơi vào mắt anh, dịu hơn bình thường rất nhiều.
“Vậy tiếp theo Lục tổng định đi đâu?”
Tôi nhìn bầu trời đêm.
“Đi lên.”
Anh cười.
“Cụ thể hơn?”
“Mở rộng thị trường châu Âu.”
“Đầu tư trung tâm nghiên cứu mới.”
“Đào tạo đội ngũ quản lý kế nhiệm.”
“Và…”
Tôi hơi dừng lại.
“Đi du lịch một mình một tháng.”
Thịnh Hoài Cẩn nhướng mày.
“Một mình?”
Tôi nhìn anh.
“Thịnh tổng có ý kiến?”
“Không dám.”
Anh cười rất nhẹ.
“Chỉ muốn hỏi, sau khi cô đi một mình về, tôi có thể mời cô ăn cơm không?”
Tôi nhìn anh một lúc.
Một năm qua, anh chưa từng vượt ranh giới.
Không vội vàng.
Không ép buộc.
Không dùng danh nghĩa tình yêu để yêu cầu tôi đáp lại.
Anh chỉ luôn ở đó.
Khi tôi cần đối tác, anh là đối tác sắc bén nhất.
Khi tôi cần yên tĩnh, anh im lặng rời đi.
Khi tôi cần một bữa cơm nóng, anh không hỏi vì sao tôi chưa ăn, chỉ đưa tôi đến quán cháo cũ.
Tôi từng nghĩ sau Tần Mặc Thành, mình sẽ rất khó tin ai nữa.
Nhưng sau này tôi hiểu.
Không cần ép bản thân tin ai ngay lập tức.
Tôi chỉ cần tin chính mình.
Tin rằng mình có năng lực lựa chọn.
Cũng có năng lực rời đi bất kỳ lúc nào.
Tôi nâng ly chạm nhẹ vào ly anh.
“Xem biểu hiện của anh đã.”
Thịnh Hoài Cẩn bật cười.
“Vậy tôi sẽ cố gắng.”
Dưới sân thượng, âm nhạc lễ kỷ niệm vang lên.
Màn hình lớn trong hội trường đang chiếu lại hình ảnh mười ba năm của Duệ Hằng.
Trong ảnh cũ, tôi hai mươi sáu tuổi, mặc áo sơ mi trắng, đứng trong văn phòng thuê chật hẹp, mắt sáng đến kinh người.
Khi ấy tôi chẳng có gì.
Không tiền nhiều.
Không chỗ dựa.
Không ai chống lưng.
Nhưng tôi có chính mình.
Sau này tôi có rất nhiều thứ.
Công ty.
Danh tiếng.
Chaporia
Bình Luận (0)