Tình yêu.
Hôn nhân.
Rồi lại suýt đánh mất chính mình trong những thứ đó.
May mà cuối cùng, tôi vẫn kịp tỉnh lại.
Điện thoại rung lên.
Là thông báo tin tức.
“Tần Mặc Thành trong tù cải tạo không tốt, bị giảm quyền thăm gặp.”
Tôi chỉ nhìn lướt qua, rồi xóa thông báo.
Tin tức về anh ta đối với tôi bây giờ không khác gì một dòng quảng cáo vô nghĩa.
Không còn đau.
Không còn hận.
Cũng không còn muốn biết.
Một người đã rơi khỏi cuộc đời tôi, không đáng chiếm thêm bất kỳ giây phút nào trong tương lai của tôi.
Thư ký từ xa gọi tôi.
“Lục tổng, đến giờ phát biểu rồi ạ.”
Tôi đặt ly rượu xuống.
Thịnh Hoài Cẩn nhìn tôi.
“Đi thôi, Lục tổng.”
Tôi chỉnh lại áo vest, bước về phía ánh đèn.
Cánh cửa sân thượng mở ra.
Tiếng vỗ tay từ hội trường vọng lên như thủy triều.
Tôi bước vào giữa ánh sáng.
Trên màn hình lớn hiện ra dòng chữ:
“Công nghệ Duệ Hằng, năm thứ mười ba.”
Tôi cầm micro.
Nhìn hàng nghìn gương mặt phía dưới.
Nhìn những người đã ở lại, những người mới đến, những người đang cùng tôi đi tiếp.
Tôi mỉm cười.
“Mười ba năm trước, tôi thành lập Duệ Hằng trong một căn phòng thuê chưa đầy bốn mươi mét vuông.”
“Khi ấy có người nói tôi quá trẻ.”
“Có người nói phụ nữ làm công nghệ rất khó đi xa.”
“Có người nói tôi may mắn.”
“Sau này, lại có người nói tôi thành công vì có chồng đứng sau.”
Dưới sân khấu vang lên tiếng cười khẽ.
Tôi cũng cười.
“Nhưng hôm nay tôi muốn nói rõ một chuyện.”
“Tất cả những gì tôi có, không phải vì tôi là vợ của ai.”
“Không phải vì tôi được ai ban cho.”
“Không phải vì tôi may mắn tránh được bão.”
“Mà là vì mỗi lần bão đến, tôi đều không quỳ xuống.”
Tiếng vỗ tay vang lên.
Tôi nhìn thẳng về phía trước.
“Duệ Hằng từng bị phản bội.”
“Tôi cũng từng bị phản bội.”
“Nhưng phản bội không định nghĩa chúng tôi.”
“Sụp đổ không định nghĩa chúng tôi.”
“Kẻ rời đi không định nghĩa chúng tôi.
”
“Chúng tôi được định nghĩa bởi cách chúng tôi đứng dậy.”
Tôi nâng ly.
“Gửi đến tất cả những người từng bị xem nhẹ, từng bị phản bội, từng bị coi là có thể bị thay thế.”
“Đừng vội nghi ngờ bản thân.”
“Có đôi khi, không phải bạn mất đi một người.”
“Mà là cuộc đời cuối cùng cũng giúp bạn dọn rác.”
Cả hội trường bật cười rồi vỗ tay như sấm.
Tôi cũng cười.
Cười rất nhẹ.
Nhưng là nụ cười thật lòng nhất trong nhiều năm qua.
Đêm đó, lễ kỷ niệm kết thúc rất muộn.
Khi mọi người lần lượt ra về, tôi một mình quay lại văn phòng cũ.
Căn phòng tổng giám đốc từng thuộc về Tần Mặc Thành đã được cải tạo thành phòng họp chiến lược.
Chiếc bàn anh ta từng ngồi đã bị thay.
Cốc nước Lâm Uyển từng chạm vào đã bị vứt.
Tất cả dấu vết của họ đều biến mất sạch sẽ.
Không phải vì tôi cố tình xóa.
Mà vì họ vốn không xứng được giữ lại.
Tôi đứng trước cửa kính sát đất.
Thành phố ngoài kia vẫn sáng rực như đêm tôi phát hiện mọi chuyện.
Nhưng khi ấy, tôi đứng trong cầu thang thoát hiểm, tay lạnh đến run, cảm thấy cả thế giới sụp xuống.
Còn bây giờ, tôi đứng ở nơi cao nhất của chính mình.
Không còn sợ hãi.
Không còn do dự.
Không còn cần ai chứng minh tôi đáng được yêu.
Tôi lấy điện thoại ra, gửi cho bản thân một tin nhắn hẹn giờ.
Nội dung chỉ có một câu.
“Lục Thanh Vãn, xin chào ngày mới.”
Một phút sau, điện thoại sáng lên.
Tin nhắn hiện trên màn hình.
Tôi nhìn dòng chữ ấy, khẽ mỉm cười.
Từ hôm nay trở đi.
Tôi không còn sống vì một cuộc hôn nhân.
Không còn sống vì ánh mắt của người khác.
Không còn dùng tình yêu để đổi lấy sự công nhận.
Tôi là Lục Thanh Vãn.
Là người tự tay dựng nên Duệ Hằng.
Là người từng rơi xuống vực, rồi tự mình leo lên.
Là người có thể yêu, có thể hận, có thể buông tay, cũng có thể bắt đầu lại.
Ngoài kia, bình minh sắp lên.
Và lần này, tôi không còn đứng sau bất kỳ ai nữa.
Tôi đứng trong ánh sáng của chính mình.
Chaporia
Bình Luận (0)