20px

Phan Nhược Tình cũng đi ra theo, đứng sau lưng anh ta.

Giọng nói nghẹn ngào: “Cô ấy không phải tuyệt tình, mà là không muốn nhìn thấy em.”

“Xin lỗi anh Thẩm, lại làm phiền anh rồi, em tới chỉ là muốn nhìn anh một chút thôi.”

“Em rất nhớ anh.”

Sắc mặt Thẩm Thành Lạc dịu xuống, “Không trách em, không liên quan đến em.”

“Chỉ là muốn nhìn anh thôi sao?” Tôi cong môi, “Phan Nhược Tình, cái trò giả bạch liên hoa của cô chỉ có tác dụng với đám đàn ông đầu óc toàn tinh trùng thôi, còn với tôi thì vô hiệu nhé.”

“Thẩm Thành Lạc đã nói là ba mẹ anh ấy sẽ đến đúng không, cô cố ý đến đây để ra oai với tôi đấy.”

Thẩm Thành Lạc nghiêng đầu nhìn cô ta.

Anh ta quả thực đã nói với cô ta là hôm nay ba mẹ anh ta sẽ tới.

Thế mà cô ta vẫn tìm đến anh ta.

Một cảm xúc kỳ lạ dâng lên trong lòng.

Nhưng vừa nhìn thấy vệt nước mắt tủi thân trên mặt Phan Nhược Tình, anh ta lại ném nó ra sau đầu.

“Tố Tố, đừng nói vậy.”

“Cô ấy không phải người như thế.”

Tôi cười khẩy, “Cô ta là người như thế nào thì chẳng liên quan gì đến tôi.”

“Việc anh nên làm bây giờ là quay lại dỗ dành ba mẹ anh, tôi không tin đã đến nước này mà họ còn không nhìn ra.”

“Chúc mừng Phan Nhược Tình, mục đích của cô lại đạt được rồi.”

“Danh phận mà cô khổ sở giành giật, Thẩm Thành Lạc sẽ cho cô.”

Cô ta trừng to mắt, lắc đầu: “Không phải, em không muốn gì cả.”

“Chỉ cần được ở bên cạnh anh Thẩm là em đã mãn nguyện rồi.”

“Chị Lâm, chị hiểu lầm em rồi.”

Tôi lười tiếp tục dây dưa với họ, xoay người rời đi.

Gót giày gõ lộp cộp trên mặt đất.

Từng bước, từng bước, kiên định không gì lay chuyển nổi.

Ngồi lên taxi rồi, tôi nhìn qua gương chiếu hậu.

Bên vệ đường, Phan Nhược Tình ôm lấy eo Thẩm Thành Lạc, như đang kích động bày tỏ điều gì đó với anh ta.

Tôi không nghe rõ.

Nhưng đoán cũng biết là mấy lời kiểu như cô ta nguyện ý gả cho anh ta, không để tâm quá khứ và tuổi tác của anh ta, vân vân.

Thế nhưng ánh mắt Thẩm Thành Lạc lại rất phức tạp.

Từ đầu đến cuối anh ta không hề giơ tay ôm lại cô ta.

Về đến nhà, tôi mơ mơ màng màng ngủ hai ngày, cơ thể cũng khá hơn nhiều.

Trong hai ngày này, ba mẹ Thẩm đã tới cửa hai lần, đều bị ba mẹ tôi tiễn đi.

Trong điện thoại vẫn còn nằm đó hai tin nhắn do trợ lý của Thẩm Thành Lạc gửi:

“Bà chủ, hôm nay con hồ ly tinh kia tới đi làm rồi, cứ tìm cớ muốn vào văn phòng của Thẩm tổng, vừa nhìn là biết chẳng có ý tốt gì, em đều từ chối hết rồi!”

“Tuổi còn nhỏ mà không học tốt, suốt ngày làm mấy chuyện không biết xấu hổ thế này! Chị yên tâm, trong lòng em chị mới là bà chủ duy nhất! Bao năm nay chị theo Thẩm tổng, thay anh ấy chăm lo gia đình nhỏ, còn thường xuyên mua trà chiều tới cho bọn em, khích lệ bọn em, tất cả bọn em đều nhìn thấy, đều ghi trong lòng!”

Tôi thấy buồn cười, đồng thời cũng nảy lên vài phần cảm động.

Lòng người luôn thay đổi.

Nhưng trên đời này vẫn luôn có chân tình.

Ít nhất, khi đang yêu nhau, tình cảm ấy là thật.

Vậy là đủ rồi.

Tôi nhắn lại:

“Tôi và Thẩm Thành Lạc đã chia tay rồi, sau này đừng gọi tôi là bà chủ nữa. Được quen biết mọi người, tôi rất vui, cũng rất may mắn.”

“Không cần cố ý nhằm vào Phan Nhược Tình, mỗi người đều có số mệnh riêng, báo ứng của cô ta, sớm muộn gì cũng sẽ tới.”

Không ngờ lời này lại thành sự thật.

Báo ứng của cô ta tới nhanh đến vậy.

Sau nửa tháng yên ả, trợ lý đột nhiên kích động gọi điện cho tôi, bảo tôi tới công ty xem một màn bắt gian đầy kịch tính.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...