Tôi mơ hồ chẳng hiểu gì, sắp xếp xong nhiệm vụ cho học sinh rồi lái xe chạy tới.
Nghe nói chuyện của Phan Nhược Tình và Thẩm Thành Lạc, từ lúc cô ta vào công ty đã không còn là bí mật nữa.
Có người còn lôi ra tấm ảnh trên diễn đàn.
Bắt gian gì cơ?
8
Khi tôi đến nơi, tầng một công ty đã loạn thành một nồi cháo.
Giữa đám đông có ba người đang chen chúc đến mức nước chảy không lọt.
Đám người thấy tôi tới thì lập tức tách ra nhường một lối đi.
Thẩm Thành Lạc mặt lạnh như tiền muốn bỏ đi, Phan Nhược Tình vừa khóc vừa ôm lấy eo anh ta, cầu xin anh ta đừng rời đi.
“Phan Nhược Tình, cô bị đuổi việc rồi, cút đi.”
“Anh Thành Lạc, anh nghe em giải thích, nghe em giải thích đi…”
Cô ta liên tục lặp đi lặp lại mấy lời đó trong miệng.
Muốn giải thích cái gì, nhưng một câu cũng nói không ra.
Bên cạnh họ còn có một người đàn ông trẻ tuổi, trông cũng vừa mới tốt nghiệp.
Trên mặt anh ta không còn chút huyết sắc nào.
Đột nhiên, như đã hạ quyết tâm, anh ta kéo Phan Nhược Tình lại.
“Nhược Tình, chúng ta đi!”
“Em đừng cầu xin cái tên đàn ông lạnh lùng này nữa, anh ta không muốn cho em danh phận, chỉ là chơi đùa em mà thôi.”
“Đến cả lúc em bị bệnh cũng là anh đưa đi bệnh viện, cùng lắm thì anh cần em!”
Thẩm Thành Lạc cười lạnh không ngớt: “Hay cho một bộ dáng đầy chính nghĩa, vậy thì hai người cứ ở bên nhau đi.”
“Cút khỏi công ty của tôi.”
Anh ta bóp lấy cằm Phan Nhược Tình, ánh mắt như được nhúng qua băng.
“Tôi chưa từng nói sẽ cưới cô.”
“Tôi cho cô tiền còn chưa đủ sao?”
“Cô đã không biết điều, lại còn lăng nhăng như thế, vậy thì cút xa ra.”
“Đừng tự xem mình quan trọng quá!”
Anh ta đẩy mạnh cô ta ra.
Phan Nhược Tình ngã ngồi xuống đất, thần sắc hoảng hốt.
Như sụp đổ, lại như tuyệt vọng.
“Thẩm Thành Lạc, anh không thể tuyệt tình như vậy!”
“Vì anh em chẳng còn gì cả, em chỉ còn mỗi anh!”
“Em thừa nhận em đúng là có hẹn hò, ăn cơm với Trương Khải! Nhưng chuyện này trách em được sao?!”
“Là anh không để tâm đến em! Từ ngày Lâm Tố rời đi, anh vẫn luôn thất thần! Ngay cả lúc ngủ nói mơ, anh gọi cũng là tên cô ấy!”
“Nếu anh đã yêu cô ấy như vậy, vậy lúc đầu tại sao còn nhận em chứ?!”
“Em phải làm sao đây, anh nói em phải làm sao?!”
Đám đông xôn xao không dứt.
Thẩm Thành Lạc trông thấy tôi, khó xử mà ngoảnh đầu sang chỗ khác.
Trợ lý ghé sát lại bên tôi, cảm thán: “Biết hôm nay, hà tất lúc trước.”
“Đàn ông ấy mà, đều là mất đi rồi mới biết hối hận, đáng tiếc là muộn rồi.”
“Em đang tính nghỉ việc đây, công ty bị chuyện của họ làm cho chướng khí mù mịt, em không muốn ở lại nữa.”
Tôi mỉm cười, chúc cô ấy sau này thuận lợi.
Rồi rời khỏi đây.
Bố cục công ty vẫn như trước.
Nhưng đã sớm cảnh còn người mất.
Ngay trước khi tôi bước lên ghế lái, Thẩm Thành Lạc gọi tôi lại.
Anh ta chạy tới.
Bộ vest bị chen đến nhăn nhúm, tóc mái cũng bị mồ hôi làm ướt, dính bết trên trán.
“Tố Tố, đừng đi, ở lại cùng anh một chút được không?”
Tôi nhìn anh ta, đầy khó hiểu.
Anh ta tự giễu cười một tiếng, “Nói thật, từ sau khi em đi, anh chẳng có mấy ngày yên ổn.”
“Phan Nhược Tình đòi hỏi rất nhiều, cô ta muốn kiểm tra điện thoại anh, còn không cho anh đi tiếp khách, không cho anh mang bạn nữ đi cùng.”
“Cô ta nói cô ta không có cảm giác an toàn, nhưng trước đây cô ta đâu có như vậy.”
Trong lòng tôi hiểu rõ, nhàn nhạt nói: “Là vì cô ta không còn là tình nhân không thể đưa ra ánh sáng nữa, cô ta muốn làm vợ anh.”
Chaporia
Bình Luận (0)