Không chịu buông tha.
Ta chỉ khẽ thở dài.
“Vậy điện hạ nói xem, thần nữ nên báo đáp thế nào?”
Sở Liêm nhìn chằm chằm gương mặt ta.
Rất lâu sau mới cười nhạt một tiếng.
Nheo mắt.
Nụ cười âm trầm lạnh lẽo.
“Hay là… lấy thân báo đáp?”
Ta ho sặc sụa.
“Điện hạ!”
Tiêu Kỳ lập tức kéo ta ra phía sau.
Sắc mặt cực kỳ khó coi.
“Xin điện hạ chú ý lời nói.”
“Trương cô nương là vị hôn thê của thần.”
“Cũng là người thần trân trọng từ thuở thiếu thời.”
“Xin điện hạ đừng đùa những câu thấp kém như vậy.”
Sở Liêm siết chặt nắm đấm.
Cơ bắp trên cánh tay căng cứng.
Vết thương vừa mới khép miệng lại nứt ra lần nữa.
Nhưng dường như hắn chẳng hề cảm thấy đau.
Hắn đưa tay đặt lên vai Tiêu Kỳ.
Vỗ mạnh mấy cái.
Nghiến răng cười:
“Chỉ là nói đùa thôi.”
“Đệ và cô từ nhỏ đã thân như huynh đệ.”
“Đến ngày đại hôn của đệ, cô nhất định sẽ tặng một phần đại lễ.”
11
Đại doanh phía Tây kinh thành xảy ra chút biến cố.
Vừa mới hợp bát tự xong.
Mọi việc cầu thân cũng đã bàn bạc ổn thỏa.
Tiêu Kỳ đã bị gọi đi chỉnh đốn quân đội.
Đến ngày nạp sính.
Người chưa trở về.
Nhưng sính lễ lại từng rương từng rương được khiêng vào Quốc công phủ.
Chất đầy cả một sân viện.
Nhìn cảnh tượng ấy.
Ta nghi ngờ chàng sắp chuyển nguyên cả phủ tướng quân tới cho ta rồi.
Mẫu thân cười đến híp cả mắt.
Vội gửi thư cho phụ thân.
“Nhìn là biết Tiêu tướng quân thật lòng yêu thương Ngưng nhi.”
“Ông có thể yên tâm rồi.”
“Ngưng nhi gả sang đó nhất định sẽ không phải chịu uất ức.”
Nhìn núi sính lễ chất cao như núi.
Trong lòng ta ngổn ngang đủ thứ cảm xúc.
Kiếp trước.
Rõ ràng người luôn liên lụy Tiêu Kỳ là ta.
Hòa ly không thành.
Danh nghĩa bên ngoài ta vẫn là Thái tử phi.
Muốn thoát thân.
Chỉ còn một con đường là giả chết.
Để tránh bị Thái tử và những người khác phát hiện.
Tiêu Kỳ chỉ có thể từ quan.
Công danh mà chàng dùng máu và mạng đổi lấy từ núi xác biển lửa.
Nói bỏ là bỏ.
Chàng đưa ta rời khỏi kinh thành.
Mai danh ẩn tích mà sống.
Thân thể ta khi ấy đã hoàn toàn suy sụp.
Về sau thậm chí chẳng thể xuống giường.
Tiêu Kỳ không thể đi đâu.
Ngày nào cũng ở bên cạnh chăm sóc ta.
Dùng vô số dược liệu quý giá để kéo dài tính mạng.
Tiền bạc tiêu như nước.
Ta khiến chàng khổ sở đến vậy.
Thế mà chàng vẫn luôn cảm thấy có lỗi với ta.
Chúng ta chỉ bái đường thành thân.
Không có song thân chứng kiến.
Không có tam môi lục sính, bát đài đại kiệu.
Cũng không có hôn lễ long trọng.
Chàng thường lẩm bẩm.
Nếu có kiếp sau.
Nhất định sẽ bù đắp tất cả cho ta.
Không ngờ.
Kiếp sau thật sự đã tới.
“Đại cô nương, người đưa sính lễ tới rồi.”
Tiêu Kỳ không có mặt.
Hoàng hậu nương nương từng nói sẽ sắp xếp người thay chàng tới nạp sính.
Nhưng ta không ngờ.
Người tới lại là Thái tử.
Ta khách sáo dâng trà.
Sở Liêm nhận lấy chén trà trong tay ta.
Rồi thẳng tay ném xuống đất.
Tiếp đó nắm chặt cổ tay ta.
“Tố Ngưng, cô biết rõ.”
“Rõ ràng nàng thích cô.”
“Vậy vì sao lại chọn gả cho Tiêu Kỳ?”
“Rõ ràng hai người còn chẳng quen biết nhau!”
Ta đau đến nhíu mày.
Dùng sức hất tay hắn ra.
Lùi về sau kéo giãn khoảng cách.
“Có quen biết.”
“Điện hạ không biết đó thôi.”
“Ta và Tiêu tướng quân từ khi còn nhỏ đã từng gặp nhau hai lần.”
12
Lần đầu tiên gặp Tiêu Kỳ.
Là ở nhà ta.
Năm ấy ta tám tuổi.
Có một nhóm người lớn lạ mặt tới tìm phụ thân ta để bàn chuyện.
Ta không thích gặp người lạ.
Thế là chạy ra sân thả diều.
Hôm ấy gió rất lớn.
Con diều mắc lên ngọn cây.
Dù với thế nào cũng không lấy xuống được.
Đó là con diều én ta yêu thích nhất.
Do chính tay phụ thân làm cho ta.
“Để ta giúp muội.”
Nghe tiếng gọi.
Ta quay đầu lại.
Liền nhìn thấy một vị tiểu công tử tuấn tú.
Trông chỉ hơn mười tuổi.
Mày như kiếm, mắt tựa sao.
Từ nhỏ ta đã theo cha mẹ tham dự đủ loại yến tiệc.
Gặp không ít công tử thế gia.
Nhưng người có dung mạo xuất chúng như chàng lại rất hiếm thấy.
Chàng nhanh nhẹn leo lên cây.
Chỉ vài cái đã lấy được con diều xuống cho ta.
“Đa tạ!”
Ta cười tươi nhận lấy con diều.
“Vẫn chưa biết tôn tính đại danh của công tử?”
Chàng nhìn ta.
Ánh mắt có chút ngẩn ngơ.
Qua một lúc lâu mới hoàn hồn.
“À… ừm, ta tên Tiêu Kỳ, là con trai độc nhất của cố Tiêu tướng quân.”
Tiêu Kỳ xoay người cáo từ.
Ta lại nhìn thấy y phục của chàng bị rách một mảng.
Sợ chàng ngượng ngùng.
Chaporia
Bình Luận (0)