Ta vội nói:
“Chắc là lúc leo cây vừa rồi bị cành cây móc rách.”
“Có thể nhờ mẫu thân vá lại.”
Tiêu Kỳ im lặng một lát.
Giọng nói bỗng trở nên cô quạnh.
“… Ta không có mẫu thân.”
“Cả nhà đều không còn nữa, chỉ còn lại mình ta.”
Ta kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Về sau.
Mỗi lần nửa đêm tỉnh giấc nhớ lại chuyện này.
Ta đều không nhịn được muốn tự tát mình một cái.
“Xin lỗi!”
“Ta thật sự không biết!”
Ta vội vàng lấy kim chỉ tới.
“Tiêu công tử, nữ công của ta không được tốt lắm, nếu công tử không chê, để ta vá giúp nhé?”
Chàng cười khẽ.
Giữa hàng mày khóe mắt đều là vẻ ngượng ngùng.
“Không chê… thật sự được sao?”
Biết trước thế này.
Ta đã nghe lời mẫu thân chăm chỉ luyện nữ công hơn rồi.
Một chiếc trường sam gấm đẹp đẽ.
Lại bị ta khâu thành một con sâu lông dài ngoằng.
Ta hối hận vô cùng.
Định tháo chỉ ra rồi đền cho chàng một bộ y phục mới.
Thế nhưng Tiêu Kỳ cứ khăng khăng nói rất đẹp.
Mặc vào rồi chạy mất.
Sợ ta cướp lại y phục.
Nhìn theo bóng lưng chàng.
Ta không khỏi thở dài.
Một vị tiểu công tử tốt biết bao.
Nhiệt tình.
Gia thế tốt.
Lại còn tuấn tú.
Chỉ là ánh mắt thẩm mỹ thật sự quá kỳ lạ.
Đáng tiếc quá.
13
Lần thứ hai gặp chàng.
Là tại hội đèn Nguyên Tiêu.
Hai ngày trước đó.
Ta có chút phát sốt.
Mẫu thân vốn không muốn cho ta đi.
Nhưng nghe nói Thái tử cũng sẽ xuất hiện.
Ta nhất quyết đòi ra ngoài.
Trên con phố dài ngoài cung.
Sở Liêm khoác áo lông cáo trắng như tuyết.
Đứng giữa màn tuyết.
Khí độ chẳng khác nào thần tiên giáng thế.
Quả không hổ là người trong mộng khuê phòng của vô số thiếu nữ.
Ta đứng từ xa nhìn chàng.
Nhưng không dám tiến tới.
Cho đến khi các quý nữ trong kinh đều vây quanh.
Ai cũng muốn bắt chuyện với Thái tử đôi câu.
Vô số bách tính cũng chen tới.
Muốn tận mắt chiêm ngưỡng dung nhan của Thái tử điện hạ.
Bọn họ hoàn toàn che khuất tầm mắt của ta.
Thân hình nhỏ bé của ta.
Bị nhấn chìm giữa gió tuyết.
Đến cuối cùng.
Cũng không đổi được lấy một ánh mắt của Thái tử.
Trong lòng tràn ngập mất mát.
Ta đi ngược dòng người.
Chạy tới đoán đố đèn.
Lại vừa khéo gặp Tiêu Kỳ.
Trong tay chàng cầm một chiếc đèn hình thỏ.
Từ đầu bên kia của con phố đi tới.
“Tặng cho muội.”
Đêm hội Nguyên Tiêu.
Đèn đuốc sáng rực.
Pháo hoa đầy trời.
Ánh sáng từ chiếc đèn thỏ quá mức yếu ớt.
Chỉ đủ soi rõ hai cái bóng đang từng chút một tiến lại gần nhau.
Đố đèn kết thúc.
Ta đoán đúng tất cả.
Tiêu Kỳ nhìn ta mỉm cười.
Ánh lửa phản chiếu trong mắt chàng, ấm áp vô cùng.
“A Ngưng cô nương, muội thông minh, rạng rỡ.”
“Thật sự là nữ tử tốt nhất thiên hạ.”
Lời khen ấy chân thành đến như vậy.
Khiến mặt ta đỏ bừng.
“Ngươi đừng nói bậy, ta nào có tốt đến thế…”
Rất lâu sau.
Ta mới hiểu được.
Người không yêu mình.
Dù mình đi ngàn bước vạn bước.
Cũng không thể bước vào mắt họ.
Người yêu mình.
Chẳng cần mình làm gì cả.
Trong mắt trong lòng họ.
Cũng chỉ có một mình mình mà thôi.
“Vậy thì sao?”
Nghe xong câu chuyện của ta.
Sở Liêm càng không hiểu.
“Chỉ vì hai lần gặp gỡ ấy mà nàng bằng lòng gả cho hắn?”
“Còn cô thì sao?”
“Cô và nàng quen biết từ nhỏ.”
“Phụ hoàng, mẫu hậu cũng rất hài lòng về nàng.”
“Trương lão tướng quân còn từng là thầy khai tâm của cô.”
“Xét thế nào thì giao tình cũng sâu hơn hắn.”
“Vì sao nàng không gả cho cô?!”
14
Lần này đến lượt ta không hiểu.
“Thái tử điện hạ, chẳng lẽ ngài còn chưa tỉnh ngủ nên mới nói mê sao?”
“Người trong lòng của ngài chẳng phải là Dư cô nương ư?”
Sở Liêm khinh thường kéo khóe môi.
“Trong lòng cô có nàng ấy.”
“Và việc cô muốn nàng gả cho cô.”
“Là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, không hề mâu thuẫn.”
“Diên Nhi xuất thân thấp kém.”
“Chẳng lẽ còn có thể để nàng ấy làm Thái tử phi sao?”
“Như vậy chẳng phải cô sẽ bị người đời cười rụng răng à?”
Ta nhìn người trước mặt.
Một cảm giác bi thương chợt dâng lên trong lòng.
Thảo nào.
Hắn mãi không chịu cho Dư Diên Nhi danh phận.
Hắn vừa không muốn cưới một chính phi không thể mang lại bất kỳ trợ lực nào cho mình.
Lại không muốn vi phạm lời thề một đời một kiếp một đôi người.
Chỉ chờ Đế hậu ban hôn.
Sau đó giả vờ bất đắc dĩ không thể từ chối.
Rồi nạp Dư Diên Nhi làm trắc phi.
Một chính thê.
Một trắc phi.
Như vậy là vẹn cả đôi đường.
Ta còn chưa kịp lên tiếng.
Bên dưới đã có gã sai vặt tới bẩm báo.
Chaporia
Bình Luận (0)