Đông Cung sai người truyền lời.
Nói Dư Diên Nhi bị bệnh.
Mời Sở Liêm mau trở về thăm.
“Bệnh thì đi tìm thái y!”
“Gọi cô về có tác dụng gì?”
“Chẳng lẽ cô nhìn một cái là khỏi bệnh sao?!”
Kiếp trước.
Dù Dư Diên Nhi chỉ có chút bệnh vặt.
Sở Liêm cũng căng thẳng vô cùng.
Lần đầu tiên ta mang thai.
Khi vừa bắt đầu nghén.
Đúng lúc Dư Diên Nhi nhiễm phong hàn.
Sở Liêm mời tới ba bốn vị thái y.
Thay nhau khám bệnh cho nàng.
Đến cả nhân sâm linh chi do dị quốc tiến cống.
Hắn cũng không tiếc nấu canh cho nàng dùng.
Thế nhưng.
Lại không thể dành ra chút thời gian tới nhìn ta một lần.
Hốc mắt ta nóng lên từng đợt.
Chỉ là cảm khái mà thôi.
Nam nhân bạc tình vốn là chuyện thường thấy trên đời.
Nhưng bạc tình tới mức này.
Ngay cả một người ngoài cuộc như ta cũng cảm thấy lạnh lòng.
Sở Liêm không chịu đi.
Người tới thúc giục hắn trở về phủ hết người này tới người khác.
Cuối cùng.
Hắn không chịu nổi nữa.
Đành phải rời đi.
“Ngưng nhi.”
Hắn dừng bước.
Lặp đi lặp lại dặn dò ta.
“Nàng nhất định phải suy nghĩ cho kỹ.”
“Chỉ cần nàng đổi ý.”
“Dù có chống lại thánh chỉ, cô cũng nhất định sẽ thay nàng từ chối mối hôn sự này.”
15
Muốn chờ ta đổi ý sao?
Trừ phi ta điên rồi.
Một ngày trước đại hôn.
Tiêu Kỳ cuối cùng cũng trở về.
Theo quy củ của triều ta.
Tân lang tân nương trước ngày thành thân không nên gặp mặt.
Tiêu Kỳ không tới.
Nhưng lễ vật lại gửi tới không ít.
Gã sai vặt mang quà tới nói:
“Tướng quân trên đường đi lúc nào cũng nhớ tới nương tử.”
“Hễ gặp thứ gì mới lạ chưa từng thấy, món ăn nào chưa từng nếm qua, ngài đều mua lại hết.”
Vốn dĩ tâm trạng ta rất tốt.
Nhưng không hiểu vì sao.
Tối hôm đó.
Ta lại nằm mơ suốt cả đêm.
Đêm đó.
Trong mộng của ta đều là những chuyện ở kiếp trước.
Dư Diên Nhi băng huyết khó sinh mà chết.
Tiêu Kỳ tự vẫn trước mộ ta.
Sở Liêm đứng bên bờ sông nơi ta nhảy xuống.
Nói rằng kiếp sau cũng sẽ không buông tha cho ta…
Sáng sớm tỉnh dậy.
Mồ hôi lạnh đã thấm ướt cả y phục bên trong.
Khiến nha hoàn thân cận của ta sợ hãi một phen.
“Cô nương làm sao vậy?!”
Ta xua tay.
“Không có gì.”
Có lẽ gần đây nghĩ ngợi quá nhiều.
Cho nên mới gặp ác mộng.
Người ta thường nói.
Cưới được người mình yêu giống như đánh thắng một trận lớn.
Hôm nay cuối cùng ta cũng được tận mắt nhìn thấy.
Đội ngũ nghênh thân kéo dài nối đuôi nhau.
Chiếm trọn cả một con phố.
Tiêu Kỳ cưỡi ngựa cao lớn đi ở phía trước nhất.
Mặc hỉ phục đỏ thẫm.
Mặt đầy ý cười.
Ta rất ít khi thấy chàng vui vẻ như vậy.
Mỗi lần nhắm mắt lại.
Ta đều nhớ tới dáng vẻ chàng ôm ta khóc nức nở trước lúc ta chết ở kiếp trước.
Khi ấy.
Ta ăn không vào.
Gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.
Nằm dựa trên đầu gối chàng.
Giơ tay lau nước mắt cho chàng.
Nhưng thế nào cũng lau không hết.
“Đừng khóc.”
“Đáng lẽ ta nên chết vào ngày nhảy sông ấy rồi.”
“Hai năm tháng vui vẻ này coi như ta lời được.”
“Ta chỉ tiếc nuối.”
“A Kỳ, nếu người ta gả cho trong đời này là chàng thì tốt biết bao…”
Rõ ràng là lời an ủi.
Thế nhưng Tiêu Kỳ lại khóc dữ dội hơn.
Lúc hấp hối.
Chàng ôm chặt lấy ta.
Hết lần này tới lần khác dặn dò:
“Ngưng nhi, kiếp sau đừng chịu nhiều khổ sở như vậy nữa.”
“Hãy tới tìm ta sớm một chút, được không…”
Ta mỉm cười.
Nói ra câu cuối cùng.
“Được, ta đồng ý với chàng…”
Hôm nay.
Cuối cùng ta cũng thực hiện lời hứa ấy.
Hôn lễ diễn ra vô cùng thuận lợi.
Cho đến trước lúc bái đường.
Bên ngoài đại sảnh đột nhiên vang lên một tiếng quát:
“Khoan đã!!”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa.
Chỉ thấy Sở Liêm xách kiếm.
Khí thế hùng hổ lao vào.
Nhìn thế nào cũng không giống tới cướp hôn.
Mà giống tới giết người hơn.
Mọi người sợ đến tái mặt.
Không ai dám lên tiếng.
Cũng không ai dám tiến lên ngăn cản.
Chỉ có Tiêu Kỳ là không sợ.
Chàng đi thẳng tới.
Đứng trước mặt Sở Liêm.
Giọng nói nghe qua có vẻ bình tĩnh.
Nhưng từng câu từng chữ đều chất chứa hận ý ngập trời.
“Thái tử điện hạ có ý gì đây?”
“Muốn cướp thê tử của thần sao?”
Sở Liêm phất thanh kiếm trong tay.
“Đúng vậy.”
“Thì sao nào?”
16
Sở Liêm hung hăng trừng mắt nhìn Tiêu Kỳ.
“Tố Ngưng kiếp trước vốn là thê tử của cô.”
“Kiếp này cô cũng tuyệt đối không để nàng gả cho kẻ khác!”
Toàn thân ta lập tức lạnh buốt.
Sở Liêm vậy mà đã khôi phục ký ức kiếp trước!
“Tiêu Kỳ.”
Chaporia
Bình Luận (0)