20px

“Nghiên Nghiên, mau đến đây, ngồi cạnh dì.” Mẹ Châu nhanh chóng bảo nhân viên phục vụ đặt ghế bên cạnh bà ấy, vừa vặn cũng ở cạnh Châu Vũ.

Còn bên cạnh chỗ ngồi của Châu Vũ đúng là có một cô bé chưa đến mười tuổi đang ngồi.

Ngồi cạnh cô bé chính là Chu Tịnh.

Thấy tôi đi vào, Chu Tịnh sửng sốt, sắc mặt cũng trở nên khó coi.

“Châu Vũ, đây là ai vậy? Sao hai nhà chúng ta tụ họp mà lại dẫn theo người ngoài thế.”

Người phụ nữ ngồi cạnh Chu Tịnh lớn tuổi hơn một chút, trông có vẻ là mẹ của Chu Tịnh.

Sau khi thấy tôi ngồi xuống, bà ta mỉa mai cất lời.

Nghe vậy, mẹ Châu liền biến sắc, bà ấy nhẹ nhàng vỗ tay tôi để tôi yên tâm.

Sau đó, bà ấy cười nói: “Đây không phải người ngoài, đây là vợ của con trai tôi, Nghiêm Nghiên Uyển.”

“Thì ra là bạn gái của Châu Vũ.” Người phụ nữ kia cười gượng một tiếng rồi nói tiếp: “Cô quản chặt quá đấy, A Vũ ăn cơm với ba mẹ mà cô cũng phải đi theo.”

Một câu nói đã biến tôi thành người vô lý, quản thúc bạn trai.

Dù sao cũng là trưởng bối, theo lẽ thường tôi nên tôn trọng nhưng có những trưởng bối căn bản không đáng để tôi tôn trọng.

“Dì ơi, dì hiểu lầm rồi, không phải con gái dì nói hôm nay mọi người ở đây là để bàn chuyện cưới xin của bạn trai con với cô ấy sao? Con không thể để bạn trai con chịu thiệt được nên đến xem thử.” Tôi cười rạng rỡ, thậm chí còn khiêu khích nhướng mày với Chu Tịnh.

Trước lúc vào, Châu Vũ đã nói, nếu bị bắt nạt thì cứ phản ứng lại, tuyệt đối không được để mình chịu ấm ức.

Nghe tôi nói vậy, ba mẹ Châu đều ngạc nhiên nhìn Chu Tịnh: “Bàn chuyện cưới xin gì cơ?”

Bị tôi nói thẳng toẹt ra thế, Chu Tịnh hoảng hốt, đụng đổ cốc nước bên cạnh.

“Chuyện… chuyện cưới xin gì, con… con không biết.”

Dù miệng nói không biết nhưng vẻ mặt căng thẳng của cô ta khiến người ta nhìn vào là biết cô ta đang chột dạ.

Thấy vậy, mẹ Châu liền sa sầm mặt: “Tịnh Tịnh, chúng tôi sẽ tự cân nhắc chuyện cưới xin của Châu Vũ và Nghiên Nghiên, không cần cháu phải lo lắng.”

“Dì, con… conthực sự không biết chị Nghiêm đang nói gì.” Chu Tịnh vội vàng đứng dậy giải thích.

Nhưng vẻ mặt căng thẳng trong nháy mắt đã biến thành ấm ức, cô ta cúi đầu, giọng nói run run: “Dì, con biết lần trước con tốt bụng làm hỏng chuyện, khiến chị Nghiêm có thành kiến với con.

Nhưng… chị Nghiêm cũng không cần vu khống con như vậy chứ.”

Nói rồi, cô ta còn giả vờ nức nở mấy tiếng.

“Đúng vậy! Lần trước Chu Tịnh đã giải thích rõ ràng rồi mà? Đều là hiểu lầm, con bé chỉ lo Châu Vũ quá thẳng nam, không biết giữ khoảng cách với phụ nữ khác, khiến bạn gái tức giận nên mới làm vậy.”

Mẹ Chu Tịnh vội vàng tiến lên ôm Chu Tịnh vào lòng, sau đó trừng mắt nhìn tôi: “Cô Nghiêm này, cô tự tiện đến đây cũng đành nhưng vừa đến đã nhắm vào nhà chúng tôi như vậy là có ý gì? Chu Tịnh từ nhỏ đã lớn lên cùng Châu Vũ, nếu con bé thực sự muốn tranh giành với cô, cô nghĩ cô có cơ hội sao?”

6

Tôi ngẩn người, mặc dù đã sớm nhận ra mẹ Chu Tịnh không phải người bình thường nhưng không ngờ bà ta lại có thể nói ra những lời như vậy.

Nhưng người phản ứng mạnh nhất với lời nói của bà ta lại là Châu Vũ, anh gần như bật dậy, trực tiếp đứng chắn trước mặt tôi: “Dì Lý, Nghiên Nghiên không phải tự tiện đến đây, cô ấy là bạn gái cháu, cháu bảo cô ấy đến, còn cháu và Chu Tịnh chưa từng có gì cả. Cháu chưa bao giờ thích Chu Tịnh, giữa cháu và bạn gái cũng không có chuyện gì liên quan đến Chu Tịnh.”

Lời nói này gần như không nể mặt đối phương.

Mặt cả nhà Chu Tịnh đều sa sầm xuống.

Chu Tịnh ngước mắt lên nhìn Châu Vũ, ánh mắt này có thể nói là vô cùng khéo, vừa tủi thân vừa nhẫn nhịn.

Trông giống như một người phụ nữ đáng thương bị tên đàn ông tồi bỏ rơi.

Không khí trong cả phòng bao càng lúc càng trở nên ngượng ngùng.

“Làm gì vậy? Mọi người ngồi ăn cơm với nhau, ồn ào làm gì?” Ba Chu Tịnh vội vàng đứng dậy ấn Chu Tịnh và vợ mình ngồi xuống.

Ông ta nói: “Đã tụ tập với nhau thì vui vẻ lên, không cần phải làm mất lòng nhau như vậy chứ.” Nói rồi còn giơ ly rượu lên cụng ly với ba Châu.

Ba Châu vẫn không nói gì, nhưng nhìn biểu cảm thì cũng không vui.

Nhưng vẫn giơ ly cụng với ông ta.

Đã như vậy, tôi và Châu Vũ cũng không định nói thêm nữa, dù sao thì Châu Vũ đã nói rất rõ ràng rồi.

Ai ngờ bên chúng tôi quyết định bỏ qua thì bên kia lại không định buông xuống.

Vì chuyện vừa rồi nên cả bàn ăn đều lúng túng, người vui vẻ nhất trong bữa cơm chỉ có mỗi cháu gái ngồi cạnh Châu Vũ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...