20px

Không ngờ, bầu không khí vừa mới dịu xuống được một lúc, mẹ Chu Tịnh đột nhiên cười nói: “Chớp mắt cái mà A Vũ và Tịnh Tịnh đã lớn thế này rồi, tôi còn nhớ lúc hai đứa chơi với nhau hồi nhỏ.”

Nói đến chuyện hồi nhỏ của con cái, biểu cảm của ba mẹ Châu cũng dịu đi rất nhiều, không khỏi cảm thán thời gian trôi qua thật nhanh.

Nhưng không ngờ câu tiếp theo của người phụ nữ đó lại là: “Tôi còn nhớ, lúc đó hai đứa còn đính hôn nữa chứ. Châu Vũ từ nhỏ đã nói lớn lên sẽ cưới Tịnh Tịnh làm vợ để bảo vệ cô bé.”

Nói xong, bà ta lại như thể lập tức phát hiện mình lỡ lời, liền nói với tôi: “Cô Nghiêm đừng để bụng nhé, tôi chỉ nhớ lại chuyện hồi nhỏ của hai đứa trẻ này thôi, bây giờ đâu còn mấy chuyện đính hôn nữa rồi, chúng tôi đều biết, sẽ không ảnh hưởng đến hai người đâu.”

Tôi không nhịn được cười lạnh, nói là không ảnh hưởng đến chúng tôi nhưng mở miệng ra là nhắc đến đính hôn.

Châu Vũ nghe thấy lời này lập tức không vui: “Dì, có lẽ dì nhớ nhầm rồi, cháu chưa từng nói sẽ cưới Chu Tịnh. Là dì vẫn luôn nói cháu là con trai phải bảo vệ con gái nên bắt cháu bảo vệ Chu Tịnh.”

Nói đến chuyện này, Châu Vũ có vẻ còn hơi ấm ức: “Cũng vì thế mà từ nhỏ đồ ăn ngon ba mẹ cháu cho cháu đều bị dì lấy cho Chu Tịnh.”

Tôi suýt thì không nhịn được cười thành tiếng, còn nụ cười trên mặt mẹ Chu Tịnh lập tức đông cứng lại.

Một lúc lâu sau mới phản ứng lại, đang định mở miệng nói thì mẹ Châu lại lên tiếng: “Đúng là có chuyện đính hôn thật.”

Châu Vũ nghe vậy liền quay đầu nhìn mẹ mình, kinh ngạc kêu lên: “Mẹ, mẹ nói gì vậy?”

Ai ngờ mẹ Châu không để ý đến anh, vẫn tiếp tục cười nói: “Nhưng năm đó là nhà anh chị cứ nói hai đứa trẻ xứng đôi có thể đính hôn, chúng tôi chưa từng đồng ý.”

Nghe vậy, Châu Vũ liên tục gật đầu, đồng thời quay sang nhìn tôi: “Nghiên Nghiên, anh đã nói là anh không liên quan đến cô ta rồi mà.”

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥

Chu Tịnh nghe vậy thì nước mắt tuôn rơi, cô ta nhìn mẹ Châu: “Dì, bây giờ dì không thích con nữa ạ? Trước đây dì từng nói rất thích con, cũng đồng ý cho con làm vợ con trai dì mà.”

Trước đó còn nói không ảnh hưởng đến mối quan hệ của tôi và Châu Vũ, bây giờ lại nói muốn làm vợ của người ta.

Người phụ nữ này đúng là… quá trơ trẽn.

Mẹ Châu nghe vậy vẫn cười, bà ấy cầm cốc nước trước mặt lên uống một ngụm, rồi kéo tay tôi nói: “Tôi đúng là đã nói như vậy, nhưng đó chỉ là tôi muốn thôi, không có nghĩa là A Vũ cũng muốn. Bây giờ A Vũ đã xác định mối quan hệ với Nghiên Nghiên rồi, vậy thì con dâu của tôi chính là Nghiên Nghiên.”

Câu nói này như vả mạnh vào mặt gia đình Chu Tịnh.

Ba mẹ Chu Tịnh đều có chút bất bình, còn muốn tranh cãi, lúc này ba Châu lên tiếng: “Lão Chu, em dâu. Tình cảm của bọn trẻ không phải là chuyện người làm ba mẹ như chúng ta nên xen vào, Châu Vũ và Nghiên Nghiên rất hợp nhau, chúng tôi cũng rất thích Nghiên Nghiên.”

Nói xong lại liếc nhìn Chu Tịnh một cái: “Chúng tôi cũng nhìn Chu Tịnh lớn lên từ nhỏ, con bé rất tốt nhưng không hợp với Châu Vũ, sau này tôi sẽ giới thiệu cho nó người tốt hơn.”

Nói rồi liền cầm ly rượu trong tay uống một ly trước mặt ba Chu Tịnh.

Ba Chu Tịnh không còn cách nào khác, chỉ có thể vừa nói đúng đúng vừa uống một ly.

Rõ ràng là ông ta không dám đắc tội với ba Châu.

Ngay cả mẹ Chu Tịnh cũng không dám làm loạn nữa, ngoan ngoãn ngồi tại chỗ cười trừ.

Chỉ có Chu Tịnh mở to đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm Châu Vũ chất vấn: “A Vũ, anh thật sự không thích em sao? Em không tin.”

Châu Vũ ngạc nhiên: “Tôi không thích cô, có gì mà cô không tin?”

“Nếu anh không thích em, tại sao từ nhỏ đã giúp em như vậy, hồi nhỏ thằng béo cùng bàn bắt nạt em, anh liền giúp em đánh nó.”

“Đó là vì tôi không giúp cô, cô sẽ về nhà mách mẹ tôi là tôi thấy cô bị bắt nạt ở trường học mà không giúp, mẹ cô sẽ đi mách mẹ tôi, mẹ tôi sẽ lại mắng tôi. Cô không biết thằng béo đó đánh người đau thế nào đâu, tôi căn bản không muốn đánh nhau với nó.” Châu Vũ tức giận.

Chu Tịnh không ngờ lại là như vậy,không thể tin nổi nhìn Châu Vũ nhưng vẫn không cam lòng nói: “Vậy hồi lớp 6 có bạn học viết thư tình cho em, tại sao anh cũng đánh người ta?”

Tôi kinh ngạc quay sang nhìn Châu Vũ, Châu Vũ vội vàng nắm tay tôi, tức giận nói: “Là cô từ chối bạn học đó, nói là thích tôi, bạn học đó tự đến tìm tôi đánh nhau. Tôi căn bản không muốn đánh nhau với cậu ta, cậu ta đã đánh gãy một cái xương sườn của tôi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...