“Nếu em có ý kiến với những sắp xếp này thì cứ làm theo quy trình chính thức.”
“Đừng vô lý gây chuyện trong nhà.”
Vô lý gây chuyện.
Tôi nhìn vẻ mặt đầy chính nghĩa của anh ta, đột nhiên cảm thấy người trước mặt xa lạ đến đáng sợ.
Anh ta giả giấy khám thai của tôi.
Chặn thư mời dự án cấp quốc gia.
Dùng dữ liệu của tôi nâng đỡ một người phụ nữ khác bước lên.
Sau đó ngồi đối diện tôi…
Nói rằng tôi “đừng vô lý gây chuyện”.
“Được.”
Tôi nói.
“Vậy tôi sẽ đi theo quy trình chính thức.”
Anh ta khựng lại.
Giống như không ngờ tôi lại bình tĩnh như vậy.
“Thế thì tốt.”
“Nếu có vấn đề gì cứ tìm viện trưởng Tiền trao đổi.”
Nói xong anh ta đứng dậy đi vào bếp rửa trái cây.
Trong bếp vang lên tiếng nước chảy cùng âm thanh táo va vào thành chậu lạch cạch.
Tôi cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn cho một số liên lạc.
“Chu Mẫn, mấy tài liệu cô nói… khi nào tiện đưa cho tôi?”
Hai phút sau, tin nhắn trả lời tới.
“Chiều ngày kia. Phòng họp phía đông tầng hai, hai giờ ba mươi lăm.”
“Khung giờ đó Đào Viễn cố định sẽ lên văn phòng viện trưởng Tiền báo cáo.”
Chiều ngày kia.
Phòng họp nhỏ phía đông tầng hai.
Lúc Chu Mẫn tới, trên tay cô ấy kẹp một phong bì giấy màu vàng nâu, bên ngoài còn bọc thêm túi tài liệu trong suốt.
Vừa vào cửa cô ấy đã nhìn hai đầu hành lang trước rồi mới đóng cửa lại.
“Tổng cộng có ba thứ.”
“Thứ nhất.”
“Bản thảo đầu tiên của bài báo lõi mà Hà Uyển Thanh gửi duyệt hồi tháng bảy năm ngoái.”
“Thông tin thuộc tính file cho thấy người tạo file gốc là tài khoản máy tính của cô.”
“Cô ta dùng chính file gốc của cô, đổi tên rồi nộp.”
Cô ấy rút tập giấy đầu tiên trải lên bàn.
Ảnh chụp thuộc tính tài liệu đã được in phóng lớn.
Ở cột “người tạo” ghi rõ:
“SHENNIAN-LAB”
Ngày tạo sớm hơn thời điểm Hà Uyển Thanh nộp duyệt bốn tháng.
“Thứ hai.”
Chu Mẫn rút ra tờ giấy tiếp theo.
“Đây là phiếu ký duyệt nội bộ của phòng quản lý nghiên cứu.”
“Lần đăng ký bằng sáng chế tháng mười một năm ngoái, người đăng ký ban đầu là cô.”
“Nhưng bị ai đó dùng bút xóa phủ lên rồi viết tay đổi thành Hà Uyển Thanh.”
“Tôi đã chụp ảnh xuyên sáng phần bên dưới lớp bút xóa.”
Cô ấy đưa điện thoại cho tôi.
Trên màn hình là bức ảnh chụp dưới ánh đèn.
Bên dưới lớp bút xóa trắng mỏng manh thấp thoáng hiện ra nét chữ:
“Thẩm Niệm.”
“Thứ ba.”
Chu Mẫn đẩy tờ giấy cuối cùng sang.
Giọng cô ấy trầm xuống.
“Cái này tôi đã do dự rất lâu không biết có nên đưa cho cô không.”
Tôi cúi đầu nhìn.
Là ảnh chụp màn hình đoạn chat WeChat.
Ảnh đại diện người gửi là bông hoa dành dành trắng kia.
Tin nhắn Hà Uyển Thanh gửi cho Đào Viễn.
“Tổ trưởng Đào, anh Phong nói tuần sau trong buổi đánh giá nhớ giúp sửa lại nhóm dữ liệu của Thẩm Niệm.”
“Xóa bớt những phần trùng lặp quá cao với phương án của cô ta rồi chạy lại thống kê một lần.”
“Nếu không chuyên gia thẩm định nhìn ra thì phiền lắm.”
Đào Viễn trả lời:
“Biết rồi.”
“Mai tôi tăng ca xử lý.”
“Yên tâm.”
Hà Uyển Thanh:
“Vất vả cho anh rồi.”
“Khi về em mời anh ăn cơm.”
Đào Viễn:
“Khách sáo gì chứ.”
Dấu thời gian là ba tuần trước.
“Cô ta bảo Đào Viễn sửa dữ liệu gốc của tôi?”
“Không chỉ sửa.”
Chu Mẫn khoanh tay trước ngực, tròng kính phản chiếu ánh sáng ngoài cửa sổ.
“Nếu trước khi thẩm định họ sửa dữ liệu gốc của cô…”
“Thì phiên bản nộp lên sẽ khác với bản sao lưu trong tay cô.”
“Đến lúc đó họ quay lại cắn ngược, nói rằng dữ liệu của cô mới là bản bị chỉnh sửa…”
“Cô định chứng minh thế nào?”
“Tôi có bản backup trên cloud.”
“Họ biết không?”
“Không biết.”
“Vậy thì tốt.”
Cô ấy nhét ba phần tài liệu lại vào phong bì rồi đưa cho tôi.
“Thẩm Niệm.”
“Cô định làm gì tiếp theo?”
Tôi nhận lấy phong bì.
“Tôi vẫn chưa nghĩ xong.”
“Đừng nghĩ quá lâu.”
“Buổi đánh giá là thứ Tư tuần sau.”
“Một khi dữ liệu đã bị sửa đi vào hồ sơ thẩm định…”
“Chuỗi chứng cứ của bản gốc sẽ trở nên phức tạp hơn rất nhiều.”
Cô ấy đi tới cửa.
Bàn tay đặt lên tay nắm.
“Còn một chuyện nữa.”
Chu Mẫn đặt tay lên tay nắm cửa.
“Hôm qua Hà Uyển Thanh bay sang Berlin rồi.”
“Trước khi đi, cô ta ở trong văn phòng phó viện trưởng nói chuyện với Lý Phong gần hai tiếng.”
“Cửa đóng kín.”
“Lúc ra ngoài, Lý Phong còn tiễn cô ta xuống lầu.”
Cô ấy đẩy gọng kính.
“Tôi không phải kiểu người thích xen vào chuyện người khác.”
“Nhưng có vài chuyện…”
“Đến người mù cũng nhìn ra.”
Chaporia
Bình Luận (0)