Giành Mất/Chương 14C. 14
20px

“Em nhớ nghỉ ngơi.”

Anh ta cúp máy, bỏ điện thoại lại vào túi.

Không giải thích người gọi là ai.

Nhưng lúc nói câu “em nhớ nghỉ ngơi”…

Giọng anh ta mềm hơn lúc nói chuyện với tôi nguyên cả một tầng.

Tôi cúi đầu nhìn bản thỏa thuận ly hôn trên bàn trà.

Ba trang rưỡi.

Giấy trắng mực đen.

“Ký đi.”

Anh ta nói.

Tôi cầm bút lên.

Bờ vai anh ta thả lỏng đi một chút.

Tôi ký thật.

Ở phần ký tên cuối cùng, tôi viết từng nét một:

“Thẩm Niệm.”

Anh ta đưa tay muốn lấy tài liệu.

“Chờ đã.”

Tôi rút từ trong túi xách bên cạnh sofa ra một phong bì giấy màu nâu, đặt lên bàn trà cạnh bản thỏa thuận ly hôn.

“Anh ký rồi.”

“Tôi cũng ký rồi.”

“Nhưng có một thứ…”

“Có lẽ anh quên trả lại cho tôi.”

Tay anh ta khựng lại.

“Thứ gì?”

“Ba tháng trước có một bức thư gửi tới viện.”

“Người nhận viết tên tôi.”

“Anh nhận thay tôi.”

“Mở thay tôi.”

“Cũng trả lời thay tôi.”

“Anh nói tôi không phù hợp.”

“Rồi tự giúp tôi từ chối.”

Trên mặt anh ta cuối cùng cũng xuất hiện biểu cảm thật sự đầu tiên trong sáng nay.

Không còn ôn hòa.

Không còn kiên nhẫn.

Mà là một loại kinh ngạc lẫn sợ hãi tràn lên từ tận đáy mắt.

“Em nói cái gì?”

“Kế hoạch Thự Quang.”

“Thư mời từ Viện Hàn lâm Quốc gia.”

“Do viện sĩ Cố Hoài An ký.”

Tôi đẩy phong bì giấy về phía anh ta.

“Tôi có bản sao lưu.”

“Bản gốc.”

“Thư phản hồi.”

“Dấu thời gian.”

“Lịch sử gửi thư.”

“Cả ảnh chụp màn hình email từ chối mà anh dùng hộp thư phó viện trưởng gửi dưới tên tôi.”

Anh ta không chạm vào phong bì.

Bàn tay rụt khỏi mặt bàn như vừa đụng phải thứ bỏng rát.

“Còn cả bản báo cáo khám thai giả kia nữa.”

“Bản báo cáo nào?”

“Bản anh dùng để tới phòng hành chính làm thủ tục rút đơn xin tiến tu cho tôi.”

“Trên đó ghi tôi mang thai sáu tuần.”

“Nhưng tôi không hề mang thai.”

“Tôi cũng chưa từng đi khám lần đó.”

“Chữ ký trên bản báo cáo ấy không phải do tôi ký.”

Môi anh ta mở ra rồi lại khép lại.

“Niệm Niệm…”

“Anh làm giả tài liệu y tế.”

“Dùng nó chặn đường tiến tu nước ngoài của tôi.”

“Dùng nó cắt luôn cả dự án cấp quốc gia.”

“Cùng một thủ đoạn.”

“Anh dùng hai lần.”

Tôi đứng dậy, cầm lấy túi xách.

Bản thỏa thuận ly hôn vẫn nằm trên bàn trà.

Phần của anh ta.

“Ngày mai ở buổi lễ tuyên dương của viện…”

“Sẽ có người tới tìm tôi.”

“Anh tốt nhất đừng cản đường.”

Tôi đi tới huyền quan thay giày.

“Thẩm Niệm.”

Anh ta đuổi theo từ phòng khách, một tay chống lên tủ giày.

“Em không thể làm vậy.”

“Em biết chuyện này có ý nghĩa thế nào không?”

“Nếu tất cả những thứ đó bị lật ra…”

“Không chỉ là chuyện của riêng anh.”

“Mà là chuyện của cả viện.”

“Viện trưởng Tiền, Đào Viễn… tất cả mọi người đều sẽ bị kéo xuống nước.”

Tôi nhấn nút thang máy.

“Đó là vấn đề của các người.”

Cửa thang máy mở ra.

Tôi bước vào trong.

Khoảnh khắc cửa thang khép lại, tôi nhìn thấy anh ta đứng ngoài hành lang.

Một tay chống lên tường.

Tay còn lại luống cuống mò tìm gì đó trong túi áo.

Anh ta lấy điện thoại ra, gọi một cuộc.

“Viện trưởng Tiền.”

“Có chuyện rồi.”

“Thẩm Niệm biết chuyện lá thư đó rồi.”

Cửa thang máy đóng hẳn.

Tôi nhấn tầng một.

Thang máy chậm rãi đi xuống.

Tôi lấy điện thoại ra, mở email xác nhận từ văn phòng Kế hoạch Thự Quang.

Email chỉ có một dòng ngắn ngủi.

“Báo cáo thành quả đã được chuyển tới viện sĩ Cố. Ý kiến đánh giá sẽ phản hồi trong vòng bốn mươi tám giờ.”

Tôi khóa màn hình rồi bỏ điện thoại vào túi.

Thang máy chạm tầng.

Cửa mở ra.

Bên ngoài là tầng hầm chung cư.

Ánh đèn trắng xám lạnh lẽo.

Yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng gót giày của chính mình.

Tôi bước ra ngoài.

Buổi lễ tuyên dương bắt đầu lúc mười giờ sáng.

Chín giờ rưỡi tôi tới cổng viện nghiên cứu.

Lão Ngô trong phòng bảo vệ nhìn thấy tôi thì lập tức thò nửa người ra khỏi cửa sổ.

“Cô Thẩm, thẻ ra vào của cô bị hủy từ tuần trước rồi, cô không biết à?”

“Tôi biết.”

“Vậy cô không vào được đâu. Hay cô chờ chút, tôi gọi điện cho trực ban giúp cô…”

“Không cần.”

Tôi đứng ngoài cổng.

Không bước vào.

Chín giờ bốn mươi lăm.

Một chiếc xe bus cỡ nhỏ màu đen từ cuối đường rẽ tới.

Thân xe sạch bóng.

Không hề có logo.

Chỉ có một tấm giấy thông hành dán ở góc phải đầu xe, viền màu đỏ sẫm.

Lão Ngô nhìn thấy màu của tấm giấy đó thì lập tức bật dậy khỏi ghế.

Ông ấy làm bảo vệ ở cổng này mười hai năm.

Mới thấy loại giấy thông hành đó hai lần.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...