Giành Mất/Chương 26C. 26
20px

Một tháng sau.

Tôi ngồi trong phòng thí nghiệm chỉnh sửa phương án công tác giai đoạn đầu của Kế hoạch Thự Quang.

Trên bàn trải bốn năm tập tài liệu.

Màn hình máy tính mở ba cửa sổ.

Có người gõ cửa hai cái.

Chu Mẫn đẩy cửa bước vào.

“Chủ nhiệm Thẩm.”

“Có một tin chị chắc sẽ muốn nghe.”

Tôi ngẩng đầu khỏi bản kế hoạch.

“Nói đi.”

“Kết quả xử lý của Hà Uyển Thanh có rồi.”

“Hủy toàn bộ tư cách tác giả thứ nhất của các bài luận văn ba năm gần đây.”

“Thu hồi quyền bằng sáng chế.”

“Thông báo toàn quốc trong hệ thống đạo đức nghiên cứu.”

“Năm năm không được tham gia bất kỳ dự án cấp tỉnh trở lên nào.”

“Ừ.”

“Còn nữa.”

“Trước đó cô ta từng nói với Lý Phong là mình có thai.”

“Chị nhớ không?”

“Nhớ.”

“Cô ta từng làm ầm lên trong viện.”

“Nói mình mang thai con của Lý Phong.”

“Kết quả giám định huyết thống có rồi.”

Tay tôi khựng lại trên bàn phím.

“Không phải con của Lý Phong.”

Chu Mẫn đẩy gọng kính lên sát sống mũi.

Đó là động tác cô ấy chỉ làm khi sắp nói chuyện quan trọng.

“Là con của Đào Viễn.”

Phòng thí nghiệm yên lặng khoảng năm giây.

Quạt thông gió vẫn ù ù chạy.

Tôi thở ra một hơi.

Cúi đầu tiếp tục gõ bàn phím.

“Còn gì nữa không?”

“Đào Viễn bị giáng chức.”

“Điều xuống phân viện dưới làm quản lý kho.”

“Anh ta nộp ba đơn xin chuyển công tác.”

“Cả ba đều bị bác.”

“Ba mẹ anh ta từ quê lên rồi.”

“Mấy hôm nay đứng ngoài cổng viện chờ anh ta tan làm.”

“Anh ta không dám đi cửa chính.”

“Toàn vòng ra phía sau trèo tường.”

“Còn gì nữa?”

“Lý Phong bị cách chức phó viện trưởng.”

“Thu hồi chức danh phó giáo sư.”

“Đưa vào danh sách đen đạo đức nghiên cứu.”

“Điều khỏi Viện Hoa Thanh.”

“Quyết định xử phạt đã ban xuống.”

“Hôm qua anh ta quay lại viện dọn văn phòng.”

“Một mình chuyển đồ ba chuyến.”

“Còn gì nữa?”

“Ba anh ta gọi lên tỉnh mấy lượt.”

“Không ai nghe máy.”

“Số công việc thì chuyển qua thư ký, thư ký chỉ nói lãnh đạo đang họp.

“Còn số cá nhân…”

“Bị chặn luôn.”

“Còn nữa không?”

“Hết rồi.”

“Vậy đi làm việc đi.”

Chu Mẫn đứng ở cửa.

Không lập tức rời đi.

“Chị không tò mò vẻ mặt của Hà Uyển Thanh sau khi biết kết quả giám định sao?”

“Không.”

“Em có chụp ảnh.”

“Chu Mẫn.”

“Được được được, đi làm đây.”

Cô ấy quay người đi được hai bước rồi quay lại.

“À đúng rồi.”

“Quên mất một chuyện.”

“Cái khung ảnh cưới trên bàn thí nghiệm của chị…”

“Chị vứt chưa?”

“Vứt rồi.”

“Vứt hay lắm.”

“Chỗ đó vừa đẹp để đặt văn kiện bổ nhiệm.”

“Em phối cho chị cái khung đỏ nhé?”

“Không cần.”

“Vậy khung đen.”

“Thấp điệu.”

“Hợp phong cách của chị.”

Cô ấy đẩy kính một cái rồi đi mất.

Tiếng tà áo blouse trắng quệt qua khung cửa ngoài hành lang dần xa đi.

Tôi quay đầu nhìn góc bàn thí nghiệm.

Khung ảnh cưới kia…

Quả thật đã không còn nữa.

Góc bàn trống không.

Không đặt thứ gì.

Tôi nghĩ một lúc.

Rồi kéo ngăn kéo ra, lấy văn kiện bổ nhiệm của Kế hoạch Thự Quang.

Do dự một giây.

Cuối cùng vẫn không đặt ra ngoài.

Tôi cất nó trở lại ngăn kéo.

Sau đó đưa tay dịch hộp bút trên mặt bàn sang trái nửa centimet.

Để nó hoàn toàn thẳng hàng với mép bàn thí nghiệm.

Ngoài cửa sổ…

Con chim nào đó trên cây hòe già kêu hai tiếng rồi im bặt.

Tôi tắt những cửa sổ máy tính không cần thiết.

Mở thư mục công việc của Kế hoạch Thự Quang.

Tên thư mục con đầu tiên là:

“Phương án thí nghiệm xác minh cơ chế tự phục hồi của vật liệu phủ.”

Tôi nhấp đúp mở nó ra.

Trên màn hình bật lên kín đặc những bảng dữ liệu.

Là dữ liệu tôi tự chạy suốt một tháng qua.

Mỗi con số…

Đều là thí nghiệm do chính tay tôi làm.

Mỗi đường cong…

Đều được đọc ra từ thiết bị của tôi.

Không ai có thể cướp chúng đi nữa.

Cũng không ai có thể sửa đổi chúng nữa.

Tôi đưa tay vuốt tóc ra sau.

Buộc lại đuôi ngựa thật chặt.

Rồi bắt đầu làm việc.

Hết

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...