Người sáng mắt đều biết.
Đưa đến trang tử giáo dưỡng chỉ là cái cớ mà thôi.
E rằng đời này Lâm Ngọc Trúc đều sẽ bị giam ở đó.
Không ngờ nàng ta lại ra tay tàn nhẫn.
Ngay tối hôm ấy, nàng ta hạ độc, tự tay độc chết Hầu gia và Hầu phu nhân.
Khi Lâm Hằng xông vào phòng, chỉ thấy cha mẹ nằm ngã trên giường, mặt tím xanh, đã tắt thở.
Còn Lâm Ngọc Trúc ngồi bên cạnh, trang điểm tinh xảo, mặc một bộ váy hồng đào mới tinh.
Trong tay nàng ta bưng nửa bát canh còn lại, uống một hơi cạn sạch.
Mắt Lâm Hằng như muốn nứt ra.
“Ngươi đã làm gì!”
Lâm Ngọc Trúc ngẩng mắt nhìn hắn, khóe môi trào ra máu đen, thần sắc đáng sợ.
“A đệ, ngươi xem, một nhà chúng ta cuối cùng cũng mãi mãi ở bên nhau rồi.”
“Không ai được bỏ rơi ta nữa.”
Thân thể nàng ta mềm oặt ngã xuống, hơi thở dần dần biến mất.
Lâm Hằng quỳ sụp dưới đất, bên tai ù ù một mảng.
Tin tức truyền ra, triều chính chấn động.
Thánh thượng nổi giận, đồng thời cũng thấy lạnh lòng.
Nội trạch hầu phủ không chỉnh đốn, dưỡng nữ độc ác giết thân, quả thật nghe mà kinh hãi.
Cuối cùng ý chỉ được ban xuống:
“Thế tử Nam An hầu Lâm Hằng, trị gia không nghiêm, không thể ràng buộc thân quyến, dẫn đến thảm họa gia môn, phụ thánh ân. Từ hôm nay trở đi, giáng tước làm Nam An bá, một nửa gia sản trong phủ sung công, để răn đe.”
Tấm biển hầu phủ hiển hách ngày xưa bị tháo xuống, đổi thành môn biển bá phủ thấp hơn một bậc.
Lâm Hằng đứng trong tiền sảnh trống trải, nhìn tòa phủ đệ bỗng trở nên xa lạ và vắng vẻ.
Hắn đột nhiên hiểu ra thứ thân tình mà hắn vẫn luôn tự cho là đúng trong những năm qua.
Hóa ra hắn vẫn luôn bị người ta xem như cây thương mà sai khiến.
Hóa ra sự lạnh nhạt của cha mẹ đối với tỷ tỷ, sự thiên vị với Lâm Ngọc Trúc, phía sau lại là tính toán bẩn thỉu như vậy.
Hóa ra người tỷ tỷ ruột bị hắn ghét bỏ, bị hắn đẩy ra xa kia.
Mới là người nhà thật sự của hắn.
Hối hận như thủy triều, nháy mắt nhấn chìm hắn.
Trong đầu Lâm Hằng trống rỗng, chỉ muốn tìm lại Chúc Tranh Tranh.
14
Khi tiểu tư gọi ta ra tiền viện, ta cũng sững sờ.
Trước cổng phủ Quốc công dừng một chiếc xe đẩy nặng trịch.
Trên xe chất đầy châu báu gấm vóc, dưới ánh mặt trời chói đến hoa mắt.
Lâm Hằng đứng bên cạnh xe, mặc một thân áo tang trắng, dưới mắt thâm đen, cả người gầy đến biến dạng.
Thấy ta đi ra, trong mắt hắn đột nhiên sáng lên một tia sáng yếu ớt.
Hắn lảo đảo bước tới quỳ xuống.
“Chúc Cảnh Lễ.”
Yết hầu hắn lăn lăn, giọng điệu gần như van xin.
Hắn chỉ vào xe châu báu kia, ngón tay run rẩy.
“Những thứ này, những thứ này là đồ tốt nhất còn lại trong phủ ta, ta đều mang đến. Ta muốn cầu ngươi trả tỷ tỷ lại cho ta.”
“Ta biết ta sai rồi, ta ngu, ta mù, ta bị Lâm Ngọc Trúc xoay như chong chóng, làm tổn thương lòng tỷ tỷ.”
“Nhưng bây giờ phủ Nam An bá chỉ còn một mình ta.”
Viền mắt hắn đỏ bừng, giọng nói nghẹn lại.
“Tỷ tỷ là người thân có quan hệ huyết mạch duy nhất của ta trên đời này rồi. Cầu xin ngươi, để ta gặp nàng, để ta nhận lỗi với nàng.”
Ta nhìn bộ dạng ấy của hắn, trong lòng không có bao nhiêu gợn sóng.
Ta chưa từng quên dáng vẻ vàng vọt gầy gò của tỷ tỷ khi mới được ta dắt về.
Chưa từng quên ánh mắt lạnh nhạt và uất ức nàng chịu trong hầu phủ.
Chưa từng quên Lâm Hằng hết lần này đến lần khác vì Lâm Ngọc Trúc mà nhục mạ làm khó tỷ tỷ.
“Lâm Hằng.”
Ta mở miệng, giọng bình tĩnh.
“Ngươi còn nhớ lúc tỷ tỷ vừa được ta dắt về, ngươi đã nói gì không?”
Lâm Hằng ngẩn ra.
“Ngươi nói bảo ta tuyệt đối đừng đưa tỷ ấy về nữa, nói nhà ngươi không có vị trí cho tỷ ấy.”
“Sau đó ngươi nhiều lần đến cửa, không phải vu oan tỷ ấy hạ chú thì là muốn trói tỷ ấy về lấy máu. Mỗi một lần, ngươi đều đẩy tỷ ấy vào đường cùng.”
Chaporia
Bình Luận (0)