“Bây giờ ngươi nói hối hận, cầu ta trả tỷ tỷ cho ngươi, nói tỷ ấy là người thân duy nhất của ngươi.”
“Nhưng ngươi tự nghĩ xem, thứ ngươi mang đến cho tỷ ấy đều là gì?”
“Là ghét bỏ, là vu oan, là tổn thương, là suýt nữa hủy hoại cuộc đời tỷ ấy.”
Ta lắc đầu:
“Trên đời này, không phải lỗi nào nhận rồi cũng có thể cứu vãn. Cũng không phải tổn thương nào qua đi rồi cũng có thể xem như chưa từng xảy ra.”
“Tỷ tỷ bây giờ sống rất tốt. Tỷ ấy có tổ mẫu cha mẹ thương yêu, có huynh trưởng che chở, có Trưởng công chúa thưởng thức, có tiền đồ hoàn toàn mới.”
“Tỷ ấy tên Chúc Tranh Tranh, là người nhà họ Chúc.”
“Nếu ngươi còn có chút lòng, xin ngươi đừng xuất hiện làm phiền cuộc sống của tỷ ấy nữa.”
Sắc máu trên mặt Lâm Hằng từng chút từng chút rút sạch.
Hắn há miệng, dường như muốn cãi lại, nhưng một chữ cũng không nói ra được.
Chỉ là ánh sáng trong đôi mắt kia đã hoàn toàn tắt ngấm.
Hắn lảo đảo lùi một bước, nhìn xe châu báu kia, rồi lại nhìn cánh cổng phủ Quốc công đóng chặt.
Cuối cùng hắn không nói gì nữa, xoay người, từng bước từng bước đi xa.
Bóng lưng biến mất ở cuối phố dài.
Có người nói hắn đến biên cảnh tòng quân.
Có người nói hắn lên thuyền đi Nam Dương.
Cũng có người nói hắn đã nhảy sông tự vẫn.
Tóm lại, từ đó không còn ai nhìn thấy Lâm Hằng ở kinh thành nữa.
15
Khi tỷ tỷ từ phủ Trưởng công chúa trở về, nắng đang rất đẹp.
Bây giờ cứ cách ba ngày nàng lại đến phủ công chúa học cùng huyện chủ.
Nàng dạy huyện chủ Gia Ninh bơi lội, cũng giảng một ít kiến thức nông tang.
Trưởng công chúa càng ngày càng yêu thích nàng, luôn thích khen tỷ tỷ.
“Cô nương nhà họ Chúc kia trầm ổn thông suốt, hiếm có nhất là không kiêu không căng, dạy Thiền Nhi rất tốt.
”
Mỗi lần cha mẹ nghe thấy, niềm kiêu hãnh nơi khóe mắt đầu mày đều giấu không nổi.
Trên bàn cơm, mắt tỷ tỷ sáng lấp lánh, giọng điệu mang theo sự kích động hiếm thấy.
“Hôm nay thánh thượng hạ chỉ trên triều, thí điểm mở đường cho nữ tử nhập sĩ. Tuy chỉ bắt đầu từ những chức thấp như văn thư, quản kho, nhưng cũng là chuyện trước nay chưa từng có.”
“Trưởng công chúa điện hạ nói, muốn con và huyện chủ cùng cố gắng đọc sách. Đợi sau khi lấy được công danh, sẽ tiến cử con vào Thanh Lại ty dưới Hộ bộ, trước hết bắt đầu từ việc đối chiếu sổ sách ruộng đất.”
Tổ mẫu nghe vậy, đặt đũa xuống, nghiêm túc nhìn nàng.
“Không hổ là cháu gái của ta! Nhưng Tranh Tranh, bất luận nam nữ, con đường làm quan phần lớn đều không dễ, chắc chắn sẽ có rất nhiều gian khổ.”
Tỷ tỷ gật đầu thật mạnh.
“Tổ mẫu, con biết.”
“Trước đây ở quê, con từng thấy nỗi khổ cày cấy của bách tính, thấy cái ác bóc lột của quan lại. Sau này về kinh, con cũng từng thấy nữ tử trong hậu trạch cả đời bị giam trong tấc đất, số mệnh không do mình quyết định.”
“Nay đã có cơ hội, con muốn thử.”
“Tranh Tranh muốn làm một cái cây có thể che gió chắn mưa, vì những bách tính vất vả mưu sinh kia, làm một chút chuyện thật sự thiết thực.”
Trong phòng yên tĩnh một lát.
Phụ thân bỗng vỗ tay, cười ha ha.
“Tốt! Đây mới là con gái nhà họ Chúc ta!”
Mẫu thân cười, lau khóe mắt.
“Phủ Quốc công mãi mãi là hậu thuẫn của con.”
Đại ca nâng chén rượu:
“Muội muội có chí khí, huynh trưởng nhất định dốc hết sức ủng hộ.”
Ta sáp lại, khẽ chạm vào cánh tay tỷ tỷ.
“Tỷ, sau này tỷ làm nữ quan, đệ làm hộ vệ gác cửa cho tỷ!”
Tỷ tỷ bật cười, xoa tóc ta.
Ngoài cửa sổ, nắng vừa đẹp.
Mùa xuân mới đã đến.
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)