20px

Các ngươi là thứ gì.

Mà cũng dám động tới nó?

“CÚT CHO LÃO NƯƠNG!!!”

Ta chộp mạnh lấy câu hồn tác.

Gai ngược lập tức xuyên thủng lòng bàn tay.

Giống như thanh sắt nung đỏ.

Bỏng đến mức dưới đáy sông bốc lên từng làn khói trắng.

Nhưng ta ngay cả mí mắt cũng không chớp lấy một cái.

Ta trợn đôi mắt đỏ ngầu.

Nhìn âm sai mà chửi xối xả.

Hai tay siết chặt dây xích.

Dựa vào sức lực man rợ tích góp từ hai trăm năm gặm bùn dưới sông Lạc.

Hung hăng kéo mạnh sang hai bên.

Rắc!

Sợi xích địa phủ từng khóa không biết bao nhiêu oan hồn.

Vậy mà bị ta kéo đứt làm đôi!

Hai tên âm sai sợ đến mức tròng mắt muốn rơi ra ngoài.

“Thủy quỷ to gan!”

“Dám hủy câu hồn tác, chiếu theo luật phải bị đánh vào tầng thứ mười tám của…”

“Đi mẹ nó âm tào địa phủ!”

Ta tung một cước thật mạnh vào ngực tên âm sai.

Thuận tay tháo khối sắt trên lưng Giang Sinh xuống.

Túm lấy cổ áo sau lưng nó.

Dùng toàn bộ sức lực cuối cùng.

Đẩy mạnh Giang Sinh lên mặt nước.

“Cho dù hôm nay lão nương có hóa thành bọt nước dưới đáy sông!”

“Cái quy củ chó má này!”

“Lão nương tuyệt đối không hầu hạ!”

Xuyên qua dòng nước cuộn trào.

Ta nhìn thấy Giang Sinh nằm sấp trên bờ bùn.

Từng ngụm từng ngụm hít lấy hơi thở của người sống.

Khoảnh khắc trước khi hoàn toàn mất đi ý thức.

Ta nghe thấy tiếng Giang Sinh trên bờ.

Gào khóc đến xé gan xé phổi.

“Mẹ…”

“Mẹ…”

16

Ta vốn cho rằng.

Kéo đứt xích sắt.

Rồi hóa thành một dòng bọt trắng trên sông.

Chính là kết cục cuối cùng của đời này.

Nhưng ông trời chết tiệt dường như cảm thấy.

Chỉ lấy đi một cái mạng của lão nương vẫn chưa đủ.

Trận mưa ấy càng lúc càng lớn.

Lớn đến mức như muốn chọc thủng cả bầu trời.

Tiếng sấm liên hồi vang vọng.

Mặt đất đột nhiên rung chuyển dữ dội.

Một tiếng nổ lớn truyền tới từ thượng nguồn.

Dưới ánh chớp trắng bệch.

Thân thể còn chưa tan hết của ta nhìn thấy.

Hai ngọn núi đá dựng đứng hai bên bờ sông Lạc.

Sập rồi.

Hàng ngàn hàng vạn tấn bùn đất vàng.

Lẫn với những tảng đá lớn bằng cối xay.

Như đàn dã thú phát điên.

Gào thét lao xuống theo khe núi.

Nhắm thẳng về bãi sông Lạc.

Mà phía sau bãi sông ấy.

Là ngôi miếu hoang.

Là mấy trăm dân làng vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ.

Đó là thôn của lão nương.

Trong đó có Thúy Hoa ngày ngày thắp hương cho ta.

Có lão Trương đồ tể ba ngày hai bữa mang thịt heo tới.

Có góa phụ Vương nấu món thịt kho ngon nhất thiên hạ…

Đó là địa bàn của lão nương.

Là những người được lão nương che chở.

Dựa vào đâu mà đám đất đá rách nát các ngươi dám tới đây làm càn?

“CÚT CHO LÃO NƯƠNG!”

Ta ép ra chút oán khí cuối cùng còn sót lại trong từng khe xương của thủy quỷ.

Cưỡng ép cuốn toàn bộ nước sông Lạc dâng lên.

Hóa thành một bức tường nước khổng lồ.

Hung hăng đâm thẳng vào dòng bùn đá.

Ầm!

Dòng nước mạnh mẽ thay đổi hướng đi của biển bùn.

Trận lũ bùn đất ngập trời ấy.

Bị dẫn toàn bộ vào lòng sông Lạc.

Cát đá cùng đổ xuống.

Nước sông bị chặn đứng.

Sông Lạc bị lấp đầy.

Còn ta.

Bị chôn chặt dưới lòng đất tối tăm không thấy ánh mặt trời.

Sáng sớm hôm sau.

Mưa tạnh.

Dân làng run rẩy bước ra khỏi nhà.

Ai nấy đều chết lặng.

Sông Lạc…

Biến mất rồi.

Mặt sông cuồn cuộn năm nào.

Đã bị núi đá sụp xuống lấp thành một con đường đất bằng phẳng.

Ngôi làng bình an vô sự.

Nhưng người mẹ thủy quỷ nóng tính ấy.

Lại bị chôn sống.

________________________________________

17

Giang Sinh quỳ trên nền đất vàng khô cứng.

Một nam nhân ba mươi tuổi.

Đến khóc cũng chẳng khóc thành tiếng nổi.

Chỉ ngây người nhìn đống bùn đất trước mặt.

Đột nhiên.

Nó đứng bật dậy.

Không nói một lời.

Quay người chạy thẳng về thôn.

Mang theo một chiếc cuốc.

Đi tới nơi vốn là chỗ sâu nhất giữa lòng sông.

Giơ cuốc lên.

Hung hăng bổ xuống nền đất cứng.

Một nhát.

Hai nhát.

Lưỡi cuốc mẻ rồi.

Nó dùng tay đào.

Móng tay bật ngược.

Máu tươi hòa lẫn bùn đất.

Nhuộm đỏ cả đôi tay.

“Trưởng thôn Giang!”

“Giang Sinh!”

“Cậu làm cái gì vậy!”

Các lão nhân trong thôn sợ hãi kêu lên.

Giang Sinh không ngẩng đầu.

Chỉ khàn giọng gào lớn:

“Mẹ tôi vẫn còn ở dưới đó!”

“Lớp đất này dày quá!”

“Mẹ không ra được!”

Nó giống như phát điên.

Liều mạng đào bới trên lòng sông đã khô cạn.

Nửa canh giờ sau.

Thúy Hoa đã ngoài năm mươi tuổi.

Cầm theo cây gậy dùng để nhóm bếp trong nhà.

Quỳ xuống bùn đất.

Bắt đầu đào cùng Giang Sinh.

Tiếp theo là lão Trương đồ tể.

Ông ta vác xẻng sắt.

Vừa đi xuống vừa chửi ầm lên:

“Năm đó lão tử rơi xuống nước.”

“Nương nương chỉ dùng một tay đã ném lão tử lên bờ!”

“Lão tử không thể vô lương tâm được!”

Rồi đến đại nương nhà họ Lý.

Đến tức phụ nhà họ Triệu.

Đến tiên sinh dạy học ở đầu thôn phía đông…

Cuối cùng.

Ngay cả dân làng bên cạnh từng được nước sông Lạc tưới tiêu.

Cũng kéo tới.

Mấy ngàn người.

Người già.

Trẻ nhỏ.

Nam nhân.

Nữ nhân.

Người cầm cuốc.

Người cầm xẻng.

Thậm chí có người chỉ cầm hai tấm ván gỗ.

Cứ như vậy.

Họ phủ kín cả lòng sông đã bị lấp bằng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...