Cố Cảnh Hằng tuy có danh xưng tiểu tướng quân, nhưng trong triều cũng chỉ đảm nhiệm chức vụ hữu danh vô thực, bổng lộc ít ỏi, chẳng đáng là bao.
Nếu biết chắt chiu dè sẻn, thì hai người vẫn còn có thể sống qua ngày. Đáng tiếc, họ đều là kẻ tiêu tiền không biết tiếc tay, ăn quen sung sướng, chưa từng nghĩ đến việc phải tiết chế.
Cuối cùng, chỉ đành dựa vào thân phận đích tử của Cố tướng quân, mặt dày đi cầu cạnh khắp nơi, mong có người thương tình mà ra tay trợ giúp.
Hắn vẫn một lòng một dạ bám riết lấy Lý Hàn Vũ, chỉ tiếc lại chẳng hay biết gì—rằng nàng ta đã sớm thân hỏng từ khi còn ở vương phủ, cả đời này e là chẳng thể sinh nở được nữa.
Dĩ nhiên, chuyện khuất tất ấy là do chính vị kia trong vương phủ tiết lộ cho ta biết. Y còn thường xuyên cắt cử người mang mấy chuyện cười lặt vặt mới xảy ra gần đây, phi ngựa hối hả đưa đến chỗ ta, không sót một mẩu.
Sau khi ta trở về nhà họ Bạch, bắt đầu tiếp quản sản nghiệp. Những việc từ nhỏ đã quen thuộc, nay cầm vào tay lại không chút lạ lẫm, xử lý đâu ra đó.
Ta hiểu rõ, muốn nhà họ Bạch có thể vững vàng lâu dài, chỉ trụ vững ở một vùng thôi là chưa đủ. May mắn thay, trước đó ta từng tài trợ cho Tằng Duy chu du khắp các quốc gia, cũng xem như gián tiếp giúp ta nắm được tình hình thương hội khắp nơi.
Cũng nhờ vậy mà ta học được cách chen chân nhanh chóng vào mạng lưới buôn bán của các nước, vững vàng dựng nên thế lực cho nhà họ Bạch trong từng vùng đất.
Tuy suốt mấy năm nay ta luôn bận rộn xử lý công việc của nhà họ Bạch, nhưng vẫn không quên đều đặn cung cấp tài lực và nhân tài cho Lệ Vương.
Bốn năm sau, khi ta một lần nữa đặt chân trở về cố quốc, ta mới nhận ra—mọi thứ đã đổi thay quá nhiều.
Ngay cả Mặc Hà cũng không kiềm được kinh ngạc mà thốt lên:
“Trời đất ơi, tiểu thư, đây… đây thật sự chỉ là một cửa khẩu nơi biên ải thôi sao?”
Mặc kệ bộ dạng chưa từng thấy việc đời của Mặc Hà, dù đã theo ta xuôi ngược khắp chốn bao năm nay, nhưng đến nay vẫn chưa từng thấy biên ải của quốc gia nào lại có thể phồn hoa đến thế.
Phố chợ náo nhiệt, quầy hàng san sát, người đi lại đông như mắc cửi, tiếng người rôm rả không ngớt—nếu nói đây là thành thị trung tâm cũng chẳng ai nghi ngờ.
Ta và Mặc Hà vừa đặt chân qua cổng thành, lập tức đã có người bước đến đón tiếp.
Người nọ cúi người hành lễ, cung kính hỏi:
“Chắc hẳn cô nương chính là gia chủ nhà họ Bạch?”
Nhìn y phục trên người bọn họ, ta liền biết là người trong cung. Ta khẽ gật đầu:
“Là ta. Các vị tìm ta có việc gì?”
“Nhận được tin cô nương sẽ trở về, chúng thuộc hạ đã chờ sẵn ngoài cửa thành. Vị kia trong cung cho mời cô nương đến một chuyến.
”
Nghĩ cũng phải, suốt những năm qua tuy thư từ qua lại không ngớt, vậy mà chưa một lần gặp mặt. Giờ cũng đến lúc nên đối diện rồi.
“Vậy thì làm phiền chư vị rồi.”
Nào ngờ phải đến nửa tháng sau, ta mới được đưa đến trước cổng hoàng cung. Khi cỗ kiệu dừng lại, ta hơi nghi hoặc nhìn mấy người khiêng kiệu, không hiểu vì sao vẫn chưa có ai lên tiếng bảo ta xuống.
Càng kỳ lạ hơn là—đây chính là chính môn. Theo lẽ thường, thân phận ta dù gì cũng chỉ là ngoại thần, lẽ ra phải đi cửa nhỏ mới phải.
“Chư vị đại nhân, con đường này chẳng hay có gì…”
Ta còn chưa kịp nói hết câu, vị thái giám đi đầu đã vội vàng lên tiếng:
“Bạch gia chủ cứ an tâm ngồi yên, đây là thánh chỉ của Hoàng thượng. Là đại ân từ trên ban xuống đó ạ. Từ sau khi bệ hạ đăng cơ đến nay, người là vị đầu tiên ngoài Hoàng thượng được hưởng đặc ân này.”
Ta thầm than trong lòng: đặc ân gì mà ngồi kiệu suốt đường đi đến ê cả mông, khó chịu muốn chết!
Cuối cùng cũng tới được đại điện, vậy mà bên trong lại vắng hoe không một bóng người. Ta muốn đưa tay xoa xoa mông, nhưng lại e có ai bất ngờ xuất hiện nên cứ lưỡng lự chưa dám làm.
Ngay lúc ta còn đang do dự, một giọng nói quen thuộc khẽ vang lên sau lưng.
So với trước kia, giọng nói ấy đã chững chạc hơn rất nhiều. Không còn sự bông đùa trẻ con năm nào, thay vào đó là vẻ trầm ổn của bậc đế vương.
“Bốn năm rồi, cũng thật là dài.”
Không hiểu vì sao, chỉ một câu ấy thôi cũng đủ khiến tâm ta dịu lại.
Khi ánh mắt chạm vào nhau, ta cong môi, nở một nụ cười rạng rỡ:
“Phải đó, dài thật.”
Bốn năm qua, nhờ vào nguồn nhân lực và thế lực mà ta âm thầm đưa tới, Lệ Vương đã từng bước vững vàng thế lực. Cuối cùng, đến kỳ đông chí năm thứ ba, hắn chính thức đăng cơ, ngồi vững trên ngai vàng.
Nhưng Cố Cảnh Hằng đã chọn sai phe, cuối cùng cùng với Lý Hàm Vũ bị đẩy xuống suối vàng.
Ta không hề mở miệng cầu xin cho hắn.
Thực ra năm ấy, Cố gia vốn chẳng cần phải gả con trai duy nhất cho một nữ tử xuất thân thương hộ như ta. Chỉ là Cố lão tướng quân là người trọng nhân nghĩa, còn Cố lão phu nhân cũng biết ơn trả nghĩa, chưa từng khinh thường thân phận con gái thương nhân của ta.
Ba năm nhẫn nhịn không hé một lời, ta xem như để báo đáp ơn cứu phụ thân năm xưa của Cố gia.
Nay ân tình đã trả đủ, chuyện sống chết của hắn, chẳng còn liên quan gì đến ta.
May thay, Cố lão tướng quân đã sớm đoạn tuyệt quan hệ với hắn, mới không bị liên lụy. Lão tướng quân hiểu rõ những việc hắn đã làm, tất cả đều là gieo gió gặt bão. Bởi vậy, ông không cầu xin cho Cố Cảnh Hằng mà tình nguyện xin nhận lệnh trấn thủ biên cương.
Chaporia
Bình Luận (0)