Đúng lúc ta còn đang chìm trong hồi ức, người từng là Lệ vương – nay là đương kim hoàng thượng – đã sải bước đi tới, kéo ta ngồi xuống.

Trên người hắn là long bào sắc vàng rực rỡ, yên vị đối diện ta, đôi mắt dường như vẫn không rời khỏi ta lấy một khắc.

Một lúc lâu sau, hắn mới mở lời:

“Trẫm thấy nàng đã thay đổi.”

Ta hơi nghiêng đầu:

“Thay đổi ở đâu cơ?”

“Càng lúc càng đẹp.”

Giọng điệu ấy, vẫn mang theo vẻ đùa cợt như thuở còn là Lệ vương.

Ta khẽ bật cười:

“Ngài thì vẫn thế, chẳng đổi chút nào.”

Chợt nhớ đến chuyện chính, ta nghiêm giọng hỏi:

“Nay ngài đã là cửu ngũ chí tôn, tìm dân nữ đến đây… là có chuyện gì vậy?”

Nghe vậy, hắn rõ ràng sững người, lập tức ngồi thẳng dậy.

Khẽ ho mấy tiếng, hắn nói:

“Trẫm có thể thuận lợi đăng cơ, công lao của nàng và Bạch gia không thể bỏ qua. Ngôi vị hoàng thương, ngoài Bạch gia các người ra, chẳng ai xứng đáng hơn.”

“Chỉ vậy thôi sao?”

Ta không khỏi nghi hoặc. Chuyện như thế, chỉ cần ban một đạo thánh chỉ là xong. Cho dù cần thương nghị vật phẩm hay thuế má với hoàng thương, cũng không đến lượt hoàng đế đích thân ra mặt.

“Đây chẳng phải đại sự hàng đầu hay sao? Huống hồ, cũng đã lâu chúng ta chưa gặp lại.”

Nói đến đây, hắn còn mang theo chút ấm ức, ánh mắt nhìn ta đầy ai oán.

Ta đành dịu giọng:

“Từ nay về sau, ta sẽ không còn chu du khắp nơi nữa, nếu người muốn gặp, chỉ cần một đạo thánh chỉ là đủ.”

Kết quả vẫn là… hắn không hài lòng.

“Hằng ngày ta đều muốn gặp nàng, chẳng lẽ không được?”

Lời vừa thốt ra, không khí bỗng trở nên kỳ lạ.

Ta đành cười xòa lảng đi:

“Hoàng thượng nói đùa rồi. Dân nữ chỉ là một hoàng thương, mỗi ngày tiến cung thực sự không hợp lễ nghi.”

“Nếu thế thì đừng làm hoàng thương nữa… làm hoàng hậu đi.”

Hắn nhìn ta chằm chằm, như thể muốn tìm thấy trên gương mặt ta một biểu cảm mà hắn trông đợi.

Mặc dù trong lòng ta chấn động, nhưng ngoài mặt vẫn cố làm ra vẻ nhẹ nhàng, nửa đùa nửa thật:

“Chẳng lẽ hoàng thượng muốn lấy một phụ nữ từng ly hôn làm mẫu nghi thiên hạ?”

Hắn trầm giọng:

“Nàng biết ta có cách…”

“Thay tên đổi họ, nhập cung dưới thân phận mới phải không?

Coi tất cả những gì ta từng làm, từng trải qua… chỉ như mây bay gió thoảng?”

“Ngài hẳn cũng biết, bao năm nay ta cố gắng không phải để làm hoàng hậu, càng không phải vì cái danh vọng cao quý dưới một người, trên vạn người kia.

Ta thẳng thắn mở lời, ánh mắt bình thản không chút dao động. Ta hiểu rõ hắn, hiểu đến thấu tâm can.

“Ngài biết mà… điều ta muốn không phải những thứ đó. Ta chỉ muốn thiên hạ đều biết, Bạch Ngọc Như ta chẳng thua kém gì nam nhân. Là nữ tử, ta có thể quán xuyến mọi việc lớn nhỏ trong phủ, có thể vươn tay hành thương khắp tứ phương, trở thành hoàng thương một nước. Điều ta muốn, là khiến người đời phải thừa nhận: nữ nhi, chưa từng yếu kém hơn nam giới!”

Hắn cũng hiểu ta, hiểu rất rõ.

Hắn không đáp lời, chỉ lặng lẽ nhìn ta thật lâu, sau cùng khẽ nở nụ cười.

“Nàng đó… lúc nào cũng một đao chém trúng lòng người.”

Không rõ có phải ảo giác hay không, nhưng ta cảm thấy trong tiếng cười ấy mang theo một tia bất lực, lại pha lẫn nét cô đơn không thể gọi tên.

Ta cũng mỉm cười, nụ cười nhàn nhạt mà thâm sâu, như gió nhẹ thoảng qua mặt hồ, không gợn sóng, nhưng ánh mắt lại như đã nhìn thấu tất cả.

Đến lúc ta rời cung, hắn vẫn đứng nguyên trước cửa đại điện. Bóng lưng cao lớn dưới ánh tà dương kéo dài vô tận, cô tịch mà lạnh lẽo.

“Ngọc Như… chốn cung cấm này lạnh lẽo quá đỗi. Nàng có thể… đôi khi đến bầu bạn cùng trẫm một lát, dù chỉ là một chốc cũng được không?”

Ta ngoảnh đầu lại, ánh hoàng hôn dát vàng lên long bào lấp lánh rực rỡ, thế nhưng giữa muôn ánh sáng đó, ta lại chỉ thấy rõ sự cô đơn đến tận cùng nơi thân ảnh ấy.

“Đã bốn năm trôi qua, lời hẹn giữa ta và ngài vẫn chưa từng đổi thay: Ngài bảo hộ Bạch gia, thì ta… nguyện mãi ở bên ngài.”

Bạch Ngọc Như ta, thân là nữ tử, vẫn vững vàng bước lên ngôi vị hoàng thương, viết nên một truyền kỳ khiến hậu thế kính phục.

Từ đó, không ít nữ tử lấy ta làm gương, người tiến vào quan trường, kẻ lấn bước thương trường, có kẻ lại khoác giáp lên chiến trường. Ai nấy đều viết nên câu chuyện phi thường của riêng mình.

Cả đời ta không thành thân, mà chàng cũng chưa từng lập hậu.

Nếu… chỉ là nếu thôi.

Nếu có thể sống lại một đời, ta muốn trong yến tiệc năm ấy, quay sang hỏi chàng một câu:

“Hay là, ta bỏ chồng để gả cho ngài, ngài đem tiểu thiếp ban cho hắn, kẻo hắn ngày ngày cứ lải nhải, khiến ta thấy phiền.”

Không biết khi ấy, chàng có dứt khoát nâng chén uống cạn, rồi mỉm cười đáp:

“Được.”

(TOÀN VĂN HOÀN)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...