20px

Tôi gọi một cuộc điện thoại.
Đầu bên kia vang lên giọng nam lười biếng, khó chịu:
“Gì đấy!”
“Hứa Chí, Ám Dạ là sản nghiệp nhà cậu đúng không?”
Hứa Chí bạn nối khố của tôi.
Nghe tôi hỏi, giọng cậu ta lập tức nghiêm túc hơn:
“Hỏi cái này làm gì?”
“Tôi muốn vào xem.”
Bên kia gầm lên:
“Đó là chỗ cậu vào được à?! Cậu điên rồi à?”
Sau khi tôi kiên trì năn nỉ Hứa Chí cuối cùng cũng đồng ý.
Điều kiện là phải đi cùng với cậu ta.
Tôi không có ý kiến.
Ám Dạ là một câu lạc bộ tư nhân.
Chế độ hội viên cao cấp.
Điều kiện xét duyệt cực kỳ khắt khe.
Người bình thường khó mà biết được bên trong ra sao.
Dưới sự dẫn dắt của Hứa Chí, chúng tôi đeo mặt nạ bước vào hội sở.
Khi vào thang máy riêng, ở sau lớp mặt nạ, tôi lộ ra vẻ kinh ngạc.
Khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại thì có một bóng người mặc vest đen lướt qua trong tầm mắt tôi.
Tôi đã từng nhìn bóng lưng đó vô số lần.
Chỉ cần thoáng qua tôi cũng nhận ra.
Đó là Giang Mộ Trạch.
Đến khi cửa thang máy đóng hẳn tôi vẫn chưa hoàn hồn.
Đoán là một chuyện.
Tận mắt thấy lại là một cảm giác hoàn toàn khác.
Thang máy dừng ở tầng cao nhất.
Tôi theo Hứa Chí bước vào một phòng giám sát rộng lớn.
Trước mặt là một bức tường dày đặc màn hình điện t.ử.
Trên màn hình hiện lên một thế giới xa hoa, hoang đường khác.
Giữa đại sảnh lộng lẫy là một sân khấu.
Đang diễn một màn trình diễn mang tính 18+.
Khán giả xung quanh đều đeo mặt nạ.
Hứa Chí vừa nói vừa đưa cho tôi một tập tài liệu:
“Ở đây đều là tự nguyện, không có ép buộc.”
“Cậu biết đấy, luôn có những người bên ngoài đứng đắn nhưng bên trong lại có sở thích riêng.”
“Thông tin cá nhân hội viên là tuyệt mật, tôi không thể nói nhiều.


“Người cậu muốn tra, thẻ hội viên của anh ta là cấp cao nhất, rất ít người có được.”
“Nếu có được chắc là có quan hệ với chú tôi.”
“Những cái khác không nói được, nhưng lịch sử ra vào và tiêu phí tôi có thể cho cậu xem.”
“Nhưng chỉ đến thế thôi.”
Tôi nhận tài liệu, lật xem.
Giang Mộ Trạch không đến thường xuyên.
Khoảng một tháng một lần.
Mỗi lần đến chỉ ở phòng riêng xem biểu diễn.
Xem xong là đi.
Không có hành vi hay giao tiếp nào khác.
“Phòng VIP có camera không?”
“Phòng khách có, phòng riêng không.”
“Tôi xem được không?”
Hứa Chí tỏ vẻ khó xử:
“Lương Lạc Âm, dù đây là của nhà tôi nhưng đứng tên chú tôi.”
“Hôm nay tôi làm thế này, về chắc chắn bị mắng bị phạt.”
Tôi thở dài, giọng buồn bã:
“Haiz, hồi nhỏ cậu yếu ớt nhát gan, toàn bị bắt nạt, là tôi bảo vệ cậu đấy.”
“Tôi còn vì cậu mà đ.á.n.h nhau với mấy đứa con trai khác, suýt nữa hỏng mặt.”
“Cấp hai cậu không biết bơi, đi trại hè còn tự chạy ra sông bắt cá suýt c.h.ế.t đuối, là tôi cứu cậu.”
“Hồi đó cậu thầm thích Tâm Nhiễm, đi đ.á.n.h nhau với Giang Mộ Khâm bị đ.á.n.h đến không đứng nổi, cũng là tôi cõng cậu vào viện.”
Tôi kể lại từng chuyện một.
Hứa Chí ôm đầu, liên tục xin lỗi:
“Tôi sai rồi, sai rồi, được rồi được rồi, tôi biết rồi, đừng kể nữa!”
“Xem đi xem đi, bên chú tôi tôi chịu trách nhiệm!”
Tôi lập tức cười tươi, vỗ vai cậu ta:
“Bạn tốt.”
Hứa Chí điều ra hình ảnh phòng của Giang Mộ Trạch.
Phòng khách trang trí cổ kính.
Anh đeo mặt nạ đen che nửa khuôn mặt trên, dựa vào ghế gỗ lót đệm mềm.
Tay cầm ly rượu, uống một cách thản nhiên.

Chương 5
Nếu không phải bức tường kính một chiều phía trước đang phản chiếu thứ anh đang xem thì người ta còn tưởng anh đang thưởng thức nghệ thuật cao nhã.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...