…
Một Giang Mộ Trạch như vậy quá xa lạ.
Ban ngày là quân t.ử khiêm tốn.
Ban đêm lại bước vào chốn trụy lạc.
Anh tĩnh lặng nhưng cũng nguy hiểm, bí ẩn.
Như biển sâu rực rỡ.
Như rừng rậm tối tăm, dày đặc.
Tôi nhìn anh bỗng rất muốn nghe giọng anh.
Thế là lấy điện thoại ra gọi.
Người đàn ông trên màn hình nhìn điện thoại vài giây rồi mới nghe máy.
Giọng lạnh vang lên:
“Alo.”
“Giang Mộ Trạch.”
“…Ừ, có chuyện gì?”
“Anh đang làm gì vậy?”
“Xem biểu diễn.”
“Biểu diễn gì thế, lần sau đi xem cùng em nhé.”
Anh không trả lời.
Chỉ hỏi lại:
“Có việc gì không?”
Đối mặt với điều không muốn nói anh không chọn nói dối mà chọn né tránh.
Tôi bỗng có chút cố chấp.
“Nãy anh chưa trả lời em mà, đang xem cái gì vậy?”
Bên kia im lặng.
Trong màn hình, ngón tay anh gõ nhẹ lên vỏ điện thoại.
Ngay khi tôi nghĩ anh sẽ không trả lời anh lại lên tiếng.
Giọng bình thản:
“Biểu diễn SM.”
“……?”
Tôi nghiêng đầu.
Ngơ luôn.
Anh… nói thẳng ra luôn?!
Không giấu giếm.
Không vòng vo.
Trực tiếp đến mức khiến tôi cứng họng.
Tôi lắp bắp:
“Anh… anh thích cái đó à?”
“Dạo này ca mổ nhiều.”
Anh trả lời lạc đề.
Tôi chưa hiểu.
Anh tiếp tục:
“Cần tập trung cao độ trong thời gian dài để nhìn m.á.u, nội tạng…”
Trong màn hình anh giơ tay lên trước mắt, nhìn một lúc.
Rồi từ từ nắm lại, hạ tay xuống.
Anh dừng một chút.
Nói thẳng:
“Cần giải tỏa áp lực tinh thần.”
Từ đầu đến cuối giọng anh rất bình thản.
Không hề để ý khi tôi biết bí mật của anh.
Tôi hiểu rồi.
Lúc này cảm xúc trong tôi rất phức tạp.
Kinh ngạc.
Hoang mang.
Sợ hãi.
Xót xa…
Tất cả trộn lẫn vào nhau.
Cuối cùng tôi lại có chút vui.
Vì anh không giấu tôi.
Anh đã nói cho tôi biết mặt tối của mình.
Trời ạ… tôi bị điên rồi sao?
Sau một hồi im lặng Giang Mộ Trạch mở miệng trước.
Quay lại câu hỏi ban đầu:
“Gọi tôi có việc gì không?”
Tôi nhìn anh trên màn hình, giọng nhẹ nhàng:
“Em chỉ muốn nói với anh…”
“Đêm nay trăng đẹp lắm.”
“Không phải mùng một, cũng không mưa.”
“Trăng rất đẹp, em muốn anh cũng nhìn thử.”
Trong màn hình anh đứng dậy, đi đến cửa sổ khác, mở ra.
Nghiêng người nhìn lên bầu trời đêm.
Phần khuôn mặt lộ ra tôn lên đường quai hàm rất đẹp.
Anh nói:
“Thấy rồi.”
“Trăng đẹp thật.”
…
Tối hôm đó về nhà, tôi suy nghĩ cả đêm.
Con người mà, đôi khi cũng có mấy sở thích kỳ quặc.
Giống như tôi, cũng thích lén đọc mấy truyện “đen”.
Giang Mộ Trạch… chỉ là hơi nặng đô hơn một chút.
Trong đầu tôi cứ hiện lên hai hình ảnh.
Một Giang Mộ Trạch lạnh lùng, đứng đắn thường ngày.
Và một Giang Mộ Trạch bí ẩn, nguy hiểm trong Ám Dạ.
Rõ ràng là cùng một người mà lại như hai nhân cách khác nhau.
Anh thừa nhận là có xem.
Nhưng… ngoài đời thì sao?
Không được.
Tôi không chấp nhận nổi.
Suy nghĩ đến sáng.
Hôm sau tôi nhắn tin cho anh:
【Anh là S à?】
【Không phải.】
【Vậy anh là M?!】
【Không phải.】
【Thế anh là gì?】
【Con người.】
Tôi: …
Sau một thời gian nói chuyện, tôi nhận ra Giang Mộ Trạch có kiểu hài hước nghiêm túc.
Anh vẫn luôn độc thân.
Có lẽ chính anh cũng không biết mình thuộc kiểu nào.
Hoặc không biết ngoài đời có thích hay không.
Theo đuổi anh hai tháng tiến triển lớn nhất là biết được bí mật của anh.
Có thể xem là… anh có chút ý với tôi nhỉ?
C.h.ế.t tiệt.
Cứ đoán qua đoán lại thật phiền.
Không đoán nữa.
Hỏi thẳng!
Tôi gọi điện cho anh:
“Anh thích em không?”
Im lặng kéo dài…
Tôi lạnh lòng:
“Được rồi, em hiểu rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)