20px

Tôi cúp máy.
Phiền c.h.ế.t đi được.
Ghét nhất cái kiểu đóa hoa cao lãnh này!
Được.
Đã đến giai đoạn cuối của việc theo đuổi rồi.
Không có kết quả thì rút lui.
Tôi soạn một đoạn tin nhắn:
【Bác sĩ Giang, sau này em không thích anh nữa.】
【Theo đuổi anh mệt quá, nếu anh không thích em thì em cũng không làm phiền nữa.】
【Nghĩ kỹ thì anh lớn tuổi hơn em, đúng là có khoảng cách thế hệ.】
【Em đi tìm người khác yêu đây.】
【Không gặp lại.】
Gửi xong tôi lập tức chặn và xóa anh.
Ngày thứ năm không liên lạc với Giang Mộ Trạch tôi bị gia đình sắp xếp đi xem mắt.
Tôi trang điểm kỹ càng.
Đi gặp người mà gia đình giới thiệu.
Địa điểm cố tình chọn chính quán cà phê lần trước.
Đối tượng xem mắt ngoại hình ổn, nói chuyện cũng ổn.
Nhưng tôi thấy chỗ nào cũng không bằng Giang Mộ Trạch.
Không cao bằng.
Không đẹp bằng.
Không có khí chất bằng.
Ngồi chưa đến mười phút tôi đã chán ngán.
Tôi nhận ra… ngoài Giang Mộ Trạch ra, tôi không thể chấp nhận người đàn ông khác.
Cả về thể xác lẫn tâm lý.
Chỉ cần nghĩ thôi cũng thấy khó chịu.
Tôi liên tục nhìn về phía cửa.
Sao anh vẫn chưa đến?
Bình thường giờ này anh đều đến mua cà phê.

Thế là Giang Mộ Trạch cuối cùng cũng xuất hiện trong sự mong chờ của tôi.
Anh vừa bước vào đã nhìn thấy tôi.
Ánh mắt chúng tôi giao nhau giữa không trung.
Tôi thản nhiên thu ánh mắt lại.
Mỉm cười với người đối diện.
Người kia được khích lệ, nói càng hăng.
Còn tôi một chữ cũng không nghe vào tai.
Ánh mắt tôi vẫn luôn để ý từng cử động của Giang Mộ Trạch.
Đáng tiếc là khi mua xong cà phê, anh lập tức rời đi.
Anh vừa đi tôi lập tức kết thúc buổi xem mắt.
Vừa bước ra khỏi quán đã bị Giang Mộ Trạch đứng ở ngoài kéo tay tôi lại.


Anh nhìn tôi:
“Anh có chuyện muốn nói.”
Tôi hất tay anh ra:
“Xin lỗi, em không rảnh.”
“Bác sĩ Giang, em bận lắm, còn phải đi xem mắt.”
Trong ánh mắt tối lại của anh tôi ngồi vào xe của đối tượng xem mắt.
Qua cửa kính tôi thấy bóng lưng anh quay đi.
Xem mắt xong, tôi gọi cho Hứa Chí:
“Còn sống không?”
“Cút, ông đây sống lâu trăm tuổi.”
“Lần trước nợ cậu bữa cơm, tối nay rảnh không tôi mời.”
“Được, tối gặp.”
Buổi tối, tôi và Hứa Chí hẹn ở một nhà hàng Trung.


Sắc mặt cậu ta không tốt.
Chắc bị chú mắng rồi.
Tôi có chút áy náy:
“Không sao chứ?”
Hứa Chí ngồi xuống đối diện:
“Tốt lắm.”
“Chú cậu ra tay ác thế?”
“Chứ sao nữa? Ngành nào cũng có quy tắc và uy tín, tôi phá quy tắc, ảnh hưởng bảo mật, thì phải chịu phạt.”
“Xin lỗi, cậu vất vả rồi.”
Hứa Chí lật menu, lười biếng:
“Không vất vả, chỉ là số khổ.”
Đang ăn thì từ phòng riêng phía trước có vài người đi ra.
Có người kinh ngạc kêu:
“Bác sĩ Giang, bạn gái anh kìa!”
Giang Mộ Trạch nhìn sang tôi.
Ánh mắt anh lướt qua Hứa Chí ngồi đối diện bỗng tối lại.
Hứa Chí nháy mắt hỏi tôi:
“Là anh ta à?”
Tôi gật đầu.
“Gu cũng được đấy, nhưng cái sở thích kia cậu chấp nhận được không?”
“Hiện tại còn chưa theo đuổi xong, giờ đang rút lui.”
Hứa Chí cười:
“Lương Lạc Âm, cậu được đấy.”
“Có cần tôi thêm lửa không?”
“Gì cơ?”
Hứa Chí đột nhiên đưa tay lau nhẹ khóe môi tôi.
Lau xong hai chúng tôi nhìn nhau vài giây.
Đồng loạt thấy nổi da gà.
Nhưng chiêu này lại cực kỳ hiệu quả.
Một người vốn luôn bình tĩnh như Giang Mộ Trạch đột nhiên sải bước tới.
Anh nắm lấy tay tôi kéo ra ngoài.

Lực tay của Giang Mộ Trạch rất mạnh.
Giống như xiềng xích khóa c.h.ặ.t cổ tay tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...