“Giang Mộ Trạch, anh làm em đau.”
Anh kéo tôi vào con hẻm bên cạnh nhà hàng.
Nghe tôi kêu đau, anh mới buông ra.
Tôi ôm cổ tay đã hằn vết đỏ.
Con hẻm không có đèn.
Chỉ có ánh sáng yếu ớt hắt ra từ cửa sổ xung quanh.
Mờ mờ nhưng vẫn tối.
Giang Mộ Trạch cúi mắt nhìn cổ tay tôi.
Tôi nghe anh nói một câu:
“Xin lỗi.”
Tôi hừ nhẹ.
Quyết định phớt lờ anh đến cùng.
Tôi xoay người định đi.
Lần này, anh lại nắm lấy tay tôi.
Tim tôi run lên.
Một cảm giác tê dại lan từ lòng bàn tay lên tận tim.
Tôi giãy nhẹ nhưng anh nắm rất c.h.ặ.t.
“Giang Mộ Trạch, anh rốt cuộc muốn làm gì?”
“Trước đây em luôn theo đuổi anh, giờ không theo nữa, anh lại không vui?”
Dưới ánh sáng mờ gương mặt anh càng sắc nét.
Không còn vẻ lạnh nhạt thường ngày.
Mà mang theo chút xâm lấn.
Đôi mắt vốn bình tĩnh lúc này lại mang theo chút cố chấp nhìn tôi.
Anh hỏi:
“Lần cuối em gọi điện, em đã nói gì?”
Tôi sững lại trong chốc lát.
Sau đó cơn giận bùng lên.
Anh còn dám hỏi?!
“Em nói gì anh không biết à?”
“Anh còn muốn làm em mất mặt thêm lần nữa sao?”
“Giang…”
“Không phải anh nghe máy.”
Một câu của anh dập tắt cơn giận của tôi ngay lập tức.
“Hả?”
Giang Mộ Trạch bình tĩnh nói:
“Là Hắc Than vô tình bấm vào.”
“Lúc đó anh đang trong phòng tắm.”
Hắc Than… chính là con ch.ó đen.
Tôi đứng ngơ nhìn anh.
Trong lòng vừa buồn cười vừa bất lực.
Nhưng dù vậy tôi vẫn lạnh giọng:
“Thì sao chứ, không quan trọng nữa.”
“Tin nhắn em đã nói rất rõ rồi.”
“Anh quá khó theo đuổi, em không muốn theo nữa, mệt rồi.”
“Anh không thích em, thì em không làm phiền nữa.”
“Em đi thích người khác.”
Tôi nhìn tay anh đang nắm tay tôi liền lạnh giọng:
“Anh buông tay em ra.”
Anh không buông.
“Ai nói anh không thích em.”
Tôi mở to mắt.
Trong bóng đêm đôi mắt anh bình tĩnh mà nghiêm túc.
Giọng không lớn nhưng từng chữ đều đập mạnh vào đầu tôi.
“Nếu không thích em, anh sẽ không nói cho em biết bí mật của mình.”
“Nếu không thích em, anh sẽ không để tâm đến cuộc gọi đó.”
“Lương Lạc Âm, anh thích em.”
“Anh đã trả lời rồi.”
Tôi còn chưa kịp tiêu hóa câu “anh thích em” thì đã bị câu “anh đã trả lời rồi” làm cho mơ hồ.
“Anh… anh trả lời lúc nào?!”
Tôi mất trí nhớ à?
“Em nói ‘trăng đẹp thật’, không phải đang tỏ tình sao?”
“Anh đã trả lời trăng đẹp.”
“……”
Tâm trạng tôi lúc này cực kỳ phức tạp.
Lần sau tôi không dùng kiểu tỏ tình cao cấp vòng vo đó nữa.
Mệt c.h.ế.t đi được.
Ai mà hiểu nổi chứ!
“Vậy sao năm ngày liền anh không đến tìm em?”
Giang Mộ Trạch giải thích:
“Em chặn anh rồi.”
“Đêm đó anh đi công tác gấp.”
“Hôm nay mới về.”
Tôi nghĩ đến năm ngày mình trằn trọc càng cảm thấy tức.
Hóa ra tất cả chỉ là hiểu lầm.
“Anh không thể nói thẳng là thích em à?”
“Bình thường anh lạnh lùng như vậy, ai mà hiểu nổi trăng đẹp là gì!”
“Làm sao mà…”
Anh khẽ kéo tay tôi rồi ôm tôi vào lòng.
Bên tai vang lên giọng anh:
“Anh thích em.”
Tôi lập tức im bặt.
Yên lặng dựa vào anh.
Hít lấy mùi hương của anh.
Trong con hẻm vắng tiếng tim tôi đập vang đến đáng sợ.
Tôi vùi trong lòng anh, nhắc:
“Lần này là anh tỏ tình trước nhé.”
“Anh là người quay lại theo đuổi em, nên em phải suy nghĩ hai ngày, được không?”
Tôi nghe thấy anh cười khẽ.
“Ừ.”
Tôi rời khỏi lòng anh, ngẩng đầu nhìn anh.
Cảm giác không chân thực.
Nhìn gương mặt mình nhớ nhung bấy lâu tôi bỗng thấy khát.
Tôi nhìn anh:
“Vậy bây giờ em có thể hôn anh một cái không?”
Chaporia
Bình Luận (0)