Ánh mắt anh khẽ d.a.o động.
Rồi cúi xuống hôn lên môi tôi.
Nhưng chỉ chạm nhẹ rồi rời ra.
Tôi không hài lòng, lập tức đuổi theo.
Tôi không có kinh nghiệm.
Chỉ biết vụng về c.ắ.n môi anh.
Giang Mộ Trạch cũng là lần đầu.
Nên anh để tôi chủ động một lúc rồi mới đáp lại.
Anh dịu dàng.
Chậm rãi.
Nhưng lại như tự nhiên biết cách.
Sau vài giây lúng túng ban đầu anh dần nắm quyền chủ động.
Cả người tôi nóng lên.
Chân tay mềm đi.
Không tự chủ ôm lấy cổ anh.
Anh đỡ eo tôi.
Lòng bàn tay nóng rực.
Xuyên qua lớp vải mỏng thiêu đốt làn da tôi.
Tôi như chìm trong dòng nước ấm.
Thoải mái đến mức muốn tan ra.
Cho đến khi thiếu oxy tôi mới đập nhẹ lưng anh thì anh mới buông ra.
Ngón tay anh lướt qua môi tôi đã đỏ sưng.
Giọng khàn nhẹ:
“Đói không? Đi ăn nhé?”
Tôi đỏ mặt, gật đầu.
…
Sau khi xác nhận quan hệ yêu đương với Giang Mộ Trạch, tôi dính anh không rời.
Đặc biệt là… mê thân thể anh.
Mỗi lần tôi manh nha ý đồ, anh đều nhìn tôi vừa chiều chuộng vừa bất lực:
“Đợi làm xong thủ tục kết hôn.”
Ngày sinh nhật mẹ Giang, anh đưa tôi về ra mắt gia đình.
Bạn thân tôi còn vui hơn cả tôi.
Chương 7
Cô ấy đã báo trước:
“Yên tâm đi, mẹ chồng tớ tốt lắm, đối xử với tớ rất tốt, với cậu cũng sẽ tốt.”
“Trong đám cưới bà đã gặp cậu rồi, ấn tượng ban đầu khá tốt.”
Giang Mộ Khâm thì tỏ vẻ khâm phục:
“Lương Lạc Âm, cô giỏi thật! Tảng băng ngàn năm như anh tôi mà cũng bị cô hạ gục.”
Sinh nhật mẹ Giang tổ chức đơn giản, chỉ là bữa cơm gia đình.
Cả nhà cùng ăn.
Lúc gặp mặt, tôi nghe ba người bên cạnh đều gọi:
“Ba, mẹ.”
Đến lượt tôi đối diện ánh mắt mẹ Giang, tôi buột miệng:
“Mẹ.”
Không khí im lặng trong chốc lát.
Bạn thân tôi là người bật cười trước.
Giang Mộ Khâm nhìn tôi, kinh ngạc:
“Cô đúng là đỉnh thật.”
Tôi lúc này mới nhận ra, xấu hổ đỏ mặt.
Len lại gần Giang Mộ Trạch.
Anh bóp nhẹ lòng bàn tay tôi, khóe môi mang theo ý cười ấm áp.
Mẹ Giang chỉ sững lại một giây rồi mỉm cười nhận lời.
Quay sang nói với bạn thân tôi:
“Đi lấy cái vòng tay mẹ chuẩn bị ra đây.”
Bạn thân vui vẻ chạy đi rồi quay lại rất nhanh.
Mẹ Giang lấy ra một chiếc vòng phỉ thúy đeo vào tay tôi.
Tôi ngoan ngoãn nói:
“Cảm ơn… mẹ.”
Bà cười rất hài lòng.
Bữa tiệc sinh nhật diễn ra vui vẻ.
Nhưng tôi để ý thấy một chi tiết.
Khi Giang Mộ Khâm nói chuyện pha trò với ba mẹ, khiến hai người cười không ngớt.
Còn Giang Mộ Trạch chỉ lặng lẽ nhìn.
Ở nhà, anh vẫn giữ dáng vẻ nhàn nhạt ấy.
Dù không lạnh như bên ngoài, có phần ôn hòa hơn.
Nhưng… vẫn có khoảng cách.
Giữa anh và ba mẹ có vẻ không thân mật.
Tôi chợt nghĩ từ nhỏ anh đã có một khoảng thời gian dài không sống cùng ba mẹ.
Tính cách lại lạnh nhạt.
Có lẽ khi quay về cũng không giống những đứa trẻ khác, anh không làm nũng, không quấy phá.
Luôn trưởng thành một cách độc lập và ưu tú.
Nghĩ đến đó tôi thấy đau lòng vô cùng.
Ăn xong, lúc đi dạo trong vườn tôi không nhịn được mà ôm anh.
Giang Mộ Trạch khẽ hỏi:
“Sao vậy?”
Tôi vùi vào lòng anh, giọng buồn buồn:
“Nhớ anh.”
“Anh đang ở bên em mà.”
“Ở rồi vẫn nhớ, anh quản em à, em muốn nhớ thì em nhớ thôi.”
Anh cười khẽ.
Tay vuốt tóc tôi, nhẹ nhàng vỗ đầu như an ủi.
“Đừng buồn.”
“Anh ổn mà, thật đấy.”
Tôi ngẩng đầu khỏi lòng anh.
Cảm thấy hơi ngạc nhiên khi anh biết tôi đang nghĩ gì.
Anh càng nói tôi càng thấy xót xa.
Mắt bắt đầu ướt.
Đóa hoa cao lãnh trong lòng tôi đã biến thành một đóa hoa nhỏ khiến người ta thương xót.
Chaporia
Bình Luận (0)