20px

Giang Mộ Trạch bất lực hôn lên mắt tôi.
Thấy tôi mím môi anh nâng cằm tôi lên.
Trao cho tôi một nụ hôn dịu dàng như nước.
Nhưng khi tôi định rời ra thì anh bỗng giữ lại làm cho nụ hôn trở nên mãnh liệt, nóng bỏng.
Tôi không chống đỡ nổi.
Tình cảm mãnh liệt khiến m.á.u như sôi lên.
Chỉ muốn nhiều hơn nữa.
Khi tách ra anh lặng lẽ nhìn tôi.
Rồi nói:
“Có thể tổ chức đám cưới sớm hơn không?”

Đề nghị dời sớm đám cưới bị người lớn phản đối.
Ngày đã chọn là tốt nhất và gần nhất rồi.
Không thể sớm hơn.
Nhưng đám cưới không sớm được, thì đăng ký kết hôn sớm vẫn có thể.
Trên đường về sau khi nhận giấy đăng ký tôi vô cùng phấn khích nhìn ảnh trên giấy mà cười mãn nguyện.
Đẹp thật.
Hợp thật.
Sinh ra là dành cho nhau.
Tôi đăng một bài lên mạng xã hội.
Bên dưới là cả đống lời chúc.
Thẩm Tâm Nhiễm nhắn riêng cho tôi một đống kiến thức hai người.
Cuối cùng còn thêm:
【Nhớ giữ sức nha, hihi.】
Tôi đọc mấy thứ đó rồi quay đầu nhìn Giang Mộ Trạch đang lái xe.
Anh liếc tôi một cái, đầy nghi hoặc.
Tôi suy nghĩ một lúc, mở miệng:
“Anh…”
“Gì?”
“Anh… thích xem cái đó, vậy ngoài đời… trong chuyện kia cũng…”
Tôi nói cực kỳ vòng vo.
Anh lập tức hiểu.
“Có xem, nhưng chỉ dừng ở mức xem.”
“Anh không có ý định thực hành, em không cần lo.”
Tôi thở phào.
Nhưng lại có chút… thất vọng nhẹ.
Anh nhìn tôi:
“Nếu em tò mò, anh có thể học.”
Mặt tôi đỏ bừng:
“Ai thèm mấy thứ linh tinh đó chứ!”
“Em không thích, cũng không tò mò!”
Khóe môi anh khẽ cong.
Tối hôm đó tôi đã thực sự trải nghiệm thế nào là vừa đau vừa vui.
Lúc đó Giang Mộ Trạch không hề ít nói.
Mấy câu “dirty talk” của anh còn khiến tôi phải bịt miệng anh lại.


Sau đó tôi chất vấn anh.
Anh vẫn rất nghiêm túc:
“Đó là một trong những cách giúp tăng cảm xúc trong quan hệ.”
“Anh đang học.”
“Sẽ giúp em có trải nghiệm tốt hơn.”
Một người vốn mặt dày như tôi vậy mà cũng phải chịu thua.
Không đấu lại được.

Một ngày sau khi kết hôn tôi dọn phòng cho Giang Mộ Trạch thì phát hiện một bức ảnh.
Tôi chạy lạch bạch vào phòng làm việc.
Đập ảnh xuống bàn trước mặt anh:
“Giang Mộ Trạch, sao anh có ảnh mà chính em cũng không biết?”
Anh nhìn bức ảnh, ánh mắt dịu đi:
“Anh chụp.”
Trong ảnh tôi ngồi dưới cây ngọc lan nở hoa.
Hai tay nắm hai chân con mèo cam, cười với nó.
Khung cảnh ấm áp, đẹp đẽ.
Tôi có chút ấn tượng.
Hai năm trước, sinh nhật Giang Mộ Khâm tôi đã từng đến đây rồi tình cờ gặp con mèo đó liền kéo nó cùng nhảy múa.
Cây ngọc lan nằm ngay trước phòng Giang Mộ Trạch.
Hóa ra anh đã thấy tôi từ rất lâu.

Anh kéo tôi ngồi lên đùi.
Khẽ nói:
“Thật ra… là anh động lòng trước.”
Tôi kinh ngạc.
Người mà tôi yêu từ cái nhìn đầu tiên hóa ra đã yêu tôi từ trước.
Anh chỉ là đang giả làm con mồi từng bước từng bước dẫn tôi đến gần anh.

Hai năm trước lúc tôi chơi với mèo dưới cây ngọc lan tôi từng thoáng thấy một bóng người đứng ở cửa sổ tầng ba.
Gió thổi rèm trắng bay lên khiến tôi không nhìn rõ mặt.
Sau đó tôi bị bạn thân gọi đi.
Cô ấy nói:
“À, cái sân đó là nhà anh trai Giang Mộ Khâm.”
Tôi nói:
“À, cái anh học thần Giang Mộ Trạch đó à?”
Khi tôi quay lại người kia đã biến mất.
Giờ đây, cầm bức ảnh trong tay ký ức mơ hồ ngày đó dần rõ ràng.
Như được tô màu trở lại.
Mang theo một niềm vui xuyên qua thời gian.
(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...