20px

Nó mím môi, không nói một lời.

“Có phải là ta làm chưa đủ tốt, nên người mới muốn đi?”

Ta lắc đầu.

“Không phải, cháu làm rất tốt.”

Nó nhìn chằm chằm ta, cũng không biết là tin hay không.

Mấy ngày trước lúc rời đi, ta tới từ biệt Hoàng hậu.

Sau đó lại đặc biệt đi một chuyến tới chùa Linh Tuyền.

Mộ y quan của Tạ Như Quy được chôn ở phía sau núi của chùa Linh Tuyền.

Thuở thiếu thời, chàng từng ở nơi này học võ một thời gian.

Tới chùa xong, ta nói chuyện với trụ trì vài câu.

Sau đó, ta một mình đi lên hậu sơn.

Ta đứng trước mộ y quan của Tạ Như Quy nói chuyện một lúc, đang định đứng dậy thì nghe thấy phía sau vang lên một giọng nói âm u lạnh lẽo.

“Phu thê các ngươi tình cảm thật không tệ.”

“Ngươi rất thích hắn?”

“Xem ra năm đó Cô cũng coi như tác thành một đoạn lương duyên tốt đẹp.”

Ta khựng lại, suýt chút nữa ngã xuống.

Người phía sau hẳn còn nhớ mối thù lần trước, cứ đứng nguyên tại chỗ lạnh lùng nhìn ta, không hề động đậy.

Ta cố giữ giọng bình tĩnh.

“Phải, phu thê chúng ta tình cảm rất tốt.”

Không khó để đoán ra, hắn cũng tới thăm Tạ Như Quy.

Trước kia tình cảm của bọn họ thật ra rất tốt, cùng nhau du hồ đ.á.n.h cờ, b.ắ.n tên uống rượu.

“Cưỡi ngựa tựa nghiêng cầu, cả lầu hồng tụ vẫy chào.”

Chỉ là về sau, sau khi ta gả cho Tạ Như Quy, bọn họ dần dần xa cách.

Mấy ngày trước ta mới biết.

Hai năm nay, Tiêu Duật thật ra thường xuyên tới Tạ phủ thăm lão thái quân, trong tối ngoài sáng giúp đỡ không ít.

10

Ta đã sắp xếp ổn thỏa mọi thứ.

Nhưng ta không ngờ, lúc xuất thành lại gặp phải Tiêu Duật.

Hắn cưỡi ngựa đi ngang qua xe ngựa của ta.

Đúng lúc có gió thổi tới.

Rèm xe bị tung lên.

Ta vội vàng nghiêng người tránh đi.

Hắn lại dừng ngựa bên cạnh xe.

“Là Uy Bình hầu phu nhân?”

“Vâng.

“Ngươi muốn đi sao? Đi đâu?”

Ta đáp: “Còn chưa nghĩ ra.”

Người kia khẽ kéo dây cương, vậy mà lại không nói lời khó nghe nào với ta.

“Lên đường bình an. Cô còn có chuyện quan trọng, đi trước đây.”

Nói xong, hắn liền rời đi.

Xe ngựa chậm rãi ra khỏi cổng thành.

Nhưng rời khỏi thành chưa tới nửa nén hương, ta đã nghe phía sau vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.

Ngay sau đó, xe ngựa đột ngột dừng lại.

Xa phu hoảng hốt nói: “Phu nhân, có người chặn đường.”

Ta đang định mở miệng thì đã nghe thấy giọng Tiêu Duật.

“Uy Bình hầu phu nhân, có thể vén rèm gặp mặt một lần không?”

Hắn vậy mà lại quay ngựa trở về.

Ta mím môi, không đáp.

Giọng hắn trầm xuống.

“Cô bảo ngươi vén rèm, vì sao không dám?”

Ta siết c.h.ặ.t lòng bàn tay.

“Điện hạ có việc gì sao?”

Hắn im lặng một lúc. “Muốn gặp ngươi một lần, không được sao?”

“Cô cũng vừa mới nhớ ra, nhiều năm như vậy, chúng ta vậy mà chưa từng thật sự gặp mặt.”

“Rốt cuộc ngươi họ Tô hay họ Thẩm?”

Nói đến đây.

Ta còn gì mà không hiểu nữa?

Ta vén rèm lên, liền thấy trong tay Tiêu Duật đang siết c.h.ặ.t một bức thư.

Hắn nhìn chằm chằm ta.

Ánh mắt chậm rãi lướt từng tấc trên gương mặt ta.

Rất lâu sau, yết hầu hắn khẽ chuyển động.

“Nếu không phải vừa rồi nhận được bức thư này, Cô đã để ngươi chạy khỏi tầm mắt mình rồi.”

Lúc này ta mới hiểu ra, chuyện quan trọng hắn nói lúc trước chính là đi lấy bức thư này.

Giọng ta khàn khàn khó nhọc.

“Ngài chẳng phải đã đồng ý với Mạnh Phù Lan, sẽ không điều tra nữa sao?”

Hắn nói: “Vốn là như vậy.”

“Nhưng khoảng thời gian này, Cô luôn nhớ tới nàng…”

Hắn cuối cùng vẫn không nhịn được, lại phái người đi tìm.

Hắn gần như bật cười lạnh.

“Nàng lừa Cô thật khổ.”

11

Tiêu Duật đích thân đưa ta trở về Tạ phủ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...