20px

Còn để lại một nhóm ám vệ canh giữ ta.

Hắn nói với ta: “Nàng mới trở về được bao lâu, hà tất phải vội rời đi?”

“Hai năm nay, Trường An thay đổi rất nhiều. Cô có thể dẫn nàng đi dạo khắp nơi.”

Ta lạnh mặt.

“Không cần.”

Hắn thấy ta như vậy, lại khẽ cười.

“Ở khách điếm, nàng đã nhận ra Cô rồi, đúng không? Cho nên mới từ chối Cô.”

“Chuyện năm đó, trong lòng nàng vẫn còn oán.”

Ta nhắm mắt lại.

Không muốn nói thêm với hắn nữa.

Hắn cũng không tức giận.

“Ngày tháng còn dài.”

Sau khi trở về phủ, ta biết mình không thể giấu được nữa, liền đem tất cả nói thật với lão thái quân.

Bà thở dài.

“Không ngờ lại là con.”

“Một quả phụ, vậy mà khiến đương kim trữ quân tìm mãi không được, chấp niệm sâu nặng như thế.”

“Còn chưa lộ diện, đã khiến Thái t.ử và Thái t.ử phi sinh lòng xa cách.”

Ta cúi đầu.

“Con sẽ tìm cơ hội rời đi, không gây thêm phiền phức cho Tạ phủ.”

Lão thái quân khẽ cười.

“Đứa nhỏ ngốc.”

“Có chuyện gì, ta sẽ cùng con gánh vác.”

“Nếu không, đợi sau này xuống dưới gặp Như Quy, nó sẽ giận ta mất.”

Ta khóc không thành tiếng.

Đêm hôm ấy, ta lại mơ thấy Tạ Như Quy.

Chàng mặc cẩm bào, khẽ nhíu mày nhìn ta, thấp giọng thở dài.

“A Phù, là ta không tốt, để nàng lại một mình.”

12

Ngày hôm sau, Hoàng đế đích thân hạ chỉ, để ta tiếp tục dạy quy củ cho Mạnh Phù Lan.

Nhưng khác với lần trước, lần này không phải ở Khôn Ninh cung, mà là Đông cung.

Ta vừa bước vào cửa cung, đã bị người bên cạnh Hoàng hậu gọi đi.

Sắc mặt bà nghiêm trọng.

“Không phải con muốn rời khỏi Trường An sao? Vì sao lại không đi được?”

Ta để Hoàng hậu cho lui hết người xung quanh, rồi đem mọi chuyện nói thật.

Nghe xong, Hoàng hậu mạnh tay vỗ xuống bàn.

“Hồ đồ!”

Bà nhíu mày.

“Thảo nào nó lại trực tiếp vượt qua bản cung, tới chỗ bệ hạ xin chỉ, để con vào Đông cung.”

Ánh nến trong điện khẽ lay động, ta đứng nguyên tại chỗ.

Trong lòng dâng lên cảm giác hoảng loạn khó nói thành lời.

Ta không gọi bà là nương nương nữa, chỉ khẽ hỏi: “Di mẫu, con phải làm sao đây?”

Hoàng hậu lặng lẽ nhìn ta rất lâu.

Bà nói: “Còn con thì sao?”

“Thật sự không muốn gả cho nó nữa à?”

“Thân thể bệ hạ càng lúc càng kém. Nếu Thái t.ử thật sự có tâm tư ấy, đổi cho con một thân phận khác cũng không phải việc khó.”

“A Phù, con phải sớm tính toán cho mình…”

Hồng Trần Vô Định

Rời khỏi Khôn Ninh cung, ta liền trực tiếp đi tới Đông cung.

(Hồng Trần Vô Định làm, cấm ăn cắp)

13

Cung nhân dẫn đường đưa ta vào trong điện.

Mạnh Phù Lan ngồi ở đó chờ ta.

Nàng ta cười lạnh.

“Phù dung, Thẩm Phù.”

“Người trước kia hắn tìm kiếm, là ngươi đúng không?”

Nàng ta xuất thân thấp kém, tâm tư cũng đơn giản, nhưng rốt cuộc đã ở trong thâm cung hai năm, mà Tiêu Duật lại là người cùng chung chăn gối với nàng ta.

Chuyện này, nàng ta nhìn thấu hơn bất kỳ ai.

Ánh mắt nàng ta quá mức ai oán, lại thấp thoáng vài phần châm chọc.

So với ngày đầu gặp mặt, vậy mà đã thay đổi rất nhiều.

“Ngươi không cần nhìn ta như vậy.”

“Khoảng thời gian này, ta và điện hạ đã cãi nhau vô số lần. Ta đã nhìn ra, trong lòng hắn không còn ta nữa.”

“Đương nhiên ta cũng không thể tiếp tục tùy ý làm theo tính tình của mình.”

Hồng Trần Vô Định

Nàng ta khẽ nói: “Bắt đầu đi. Lần này, ngươi dạy thế nào, ta sẽ làm thế ấy.”

Rất nhanh, đã trôi qua trọn vẹn một ngày.

Mạnh Phù Lan quả nhiên không còn nửa câu oán trách.

Hơn nữa học vô cùng nghiêm túc.

Lúc hoàng hôn buông xuống, ta đang dạy nàng ta cắm hoa thì có người vén rèm bước vào.

Bước chân thong dong, hắn không lên tiếng, chỉ đứng ở nơi không xa lặng lẽ nhìn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...