Qua rất lâu, hắn mới nhìn ta, chậm rãi nói: “Uy Bình hầu phu nhân quả nhiên huệ chất lan tâm.”
Ta cúi người hành lễ, không nói thêm gì, xoay người rời đi.
Vừa bước ra khỏi cửa phòng, ta đã nghe thấy giọng Mạnh Phù Lan.
“Ban đầu rõ ràng là chính chàng chủ động hủy hôn với nàng ta, bây giờ lại yêu rồi, có nực cười không chứ?”
Tiêu Duật im lặng một lúc.
“Nàng đã hứa với Cô, sẽ không làm khó nàng ấy.”
“Nhớ cho kỹ lời mình nói.”
Ta không còn tâm trí nghe tiếp, liền rời khỏi Đông cung.
Cứ như vậy qua nửa tháng.
Bên ngoài dần dần nổi lên vài lời đồn.
Ngay cả Tạ Huyền cũng nhận ra có gì đó không ổn.
Nó đã cao hơn ta nửa cái đầu, giữa hàng mày thấp thoáng vài phần giống Tạ Như Quy.
Ngoài cửa sổ mây chiều rực rỡ như gấm, nó cúi đầu, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo ta.
“Thái t.ử điện hạ… có phải có ý đồ bất chính với người không?”
Hoàng đế bệnh nặng.
Tiêu Duật thân là trữ quân, vốn nên bận trăm công nghìn việc, vậy mà ngày nào cũng sẽ kịp quay về Đông cung trước lúc ta rời đi, còn đích thân sai người đưa ta về.
Ta cụp mắt.
“Không được nói bậy.”
Tạ Huyền nhìn chằm chằm ta.
“Vậy ta đổi cách hỏi.”
“Hắn có thường xuyên mượn cớ nói chuyện với người không? Có cố ý thân cận với người không?”
“Người chính là người trong lời đồn mà hắn để tâm…”
Câu cuối cùng, nó chỉ nói được một nửa, cuối cùng vẫn không hỏi hết.
Nó nói: “Hai câu trước, trả lời ta.”
Ta khẽ thở dài.
“Ta hiểu, cháu bất bình thay thúc phụ, muốn bảo vệ ta. Cháu là một đứa trẻ tốt.”
“Nhưng những chuyện này không liên quan tới cháu. Cháu tin ta đi, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”
Nó mím môi, không nói một lời.
Ta nói: “Tiêu Duật không mượn cớ nói chuyện với ta, cũng không cố ý thân cận với ta.”
Lời này là thật.
Ta không lừa nó.
Khoảng thời gian này, Tiêu Duật dường như rất mệt mỏi.
Mỗi lần tới, hắn chỉ ngồi ở một bên, rất hiếm khi trò chuyện cùng ta.
14
Nói thật, ta không đoán nổi tâm tư của Tiêu Duật.
Nhưng lão thái quân đã sớm chuẩn bị sẵn đường lui cho ta.
Bà có một vị cố nhân, y thuật vô song.
Trong tay người ấy vừa hay có vài viên t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t trong truyền thuyết.
Ngày hôm sau sau khi ta bị Tiêu Duật đưa về, bà liền viết thư cho người đó, chẳng bao lâu nữa t.h.u.ố.c sẽ được đưa tới Trường An.
Đêm ấy, lão thái quân nắm tay ta, từng chữ từng câu nói:
“Đến lúc đó, con sẽ không còn là phụ nhân Tạ gia nữa, cũng chẳng cần làm người trong lòng của Tiêu Duật.”
“Con chỉ cần sống là chính mình.”
“Như Quy chỉ sống vỏn vẹn mười chín năm. Người nó trân trọng nhất là con, con sống tốt, nó mới vui lòng.”
Cho nên trước khi rời đi, duy trì sự bình yên như thế này chưa hẳn đã là chuyện xấu.
Nhưng thế sự vô thường, luôn không khiến người ta được như ý.
Ngày hôm ấy, lúc ta tới Đông cung, lại chạm mặt huynh trưởng của Mạnh Phù Lan, Mạnh Tố.
Người này có một gương mặt rất đẹp.
Nhưng hành vi cử chỉ lại cực kỳ hạ lưu. Vừa nhìn thấy ta, hắn đã nhướng mày nói:
“Ngươi chính là Uy Bình hầu phu nhân? Nữ nhân khiến muội muội ta thất sủng?”
Khi Mạnh Phù Lan vừa gả cho Tiêu Duật, nàng ta không thể thường xuyên xuất cung nên đặc biệt nhớ người thân.
Tiêu Duật không nỡ để giai nhân buồn bã, vì vậy đặc biệt xin ân điển, cho phép người Mạnh gia cứ hai tháng lại vào Đông cung thăm nàng ta một lần.
Bởi vậy, hắn xuất hiện ở đây cũng không phải chuyện lạ gì.
Ta gật đầu: “Là ta.”
Hắn đ.á.n.h giá ta một lúc.
“Dung mạo cũng không tệ. Hay thế này đi, ngươi gả cho ta, cũng tránh phải tranh nam nhân với muội muội ta.”
“Nó vì ngươi mà đã khóc lóc không biết bao nhiêu lần.”
Chaporia
Bình Luận (0)