20px

Nói rồi, hắn nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng trên hồ sen cách đó không xa.

Trong lòng ta thầm thấy không ổn.

Nhưng nam nữ chênh lệch sức lực quá lớn, còn chưa kịp phản ứng, hắn đã mạnh tay đẩy ta xuống nước.

Sau đó chính mình cũng định nhảy xuống theo.

Rõ ràng là muốn tự biên tự diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân.

Đến lúc bị người khác nhìn thấy, không chỉ thanh danh của ta bị hủy, mà còn sẽ bị ép gả cho hắn.

Mà hết lần này tới lần khác, ta thật sự không biết bơi.

Ta vùng vẫy trong nước, mắt thấy hắn sắp nhảy xuống.

Lại có người đạp mạnh một cước, đá hắn văng lên giả sơn bên cạnh.

Là Tiêu Duật.

Hắn nhảy xuống hồ, vớt ta lên.

Hắn ôm ta đi về hướng khác, dọc đường vậy mà chẳng hề né tránh ai.

Ta muốn giãy ra, lại bị hắn giam c.h.ặ.t trong lòng.

Giọng hắn trầm thấp, như thể muốn g.i.ế.c người.

“Đừng động.”

Hắn đưa ta về tẩm cung của mình, ngoại trừ thái y ra, không cho bất kỳ ai ra vào.

Y phục ta ướt sũng, ho mãi không ngừng.

Hắn cau mày nhìn ta, trong mắt lại không có nửa phần ám muội.

“Ngày mai Cô sẽ thỉnh chỉ, để nàng nhập Đông cung.”

Ta hoảng hốt ngẩng đầu.

“Không thể.”

Đường nét môi hắn căng thẳng.

“Khoảng thời gian này, Cô giữ nàng ở ngay trước mắt mình, trước sau đều giữ lễ đúng mực, chính là vì sợ dọa nàng.”

“Cô nghĩ rằng sau này nàng và Cô sẽ sống cả đời bên nhau. Ở cạnh lâu ngày, nàng sớm muộn cũng sẽ mềm lòng. Đến lúc đó, Cô sẽ trao hậu vị cho nàng.”

“Nhưng giờ đây, ngay cả loại vô lại như vậy cũng dám nhắm vào nàng.”

“Cô không thể chờ thêm một khắc nào nữa.”

Ta nhìn hắn.

“Nhưng ngươi đã có Mạnh Phù Lan rồi.”

Tiêu Duật mím môi.

“Nàng ta xuất thân thấp kém, hành vi lại không ra thể thống gì, không thể trở thành hoàng hậu tương lai.”

“Nhưng trong lòng ta chỉ có Tạ Như Quy.”

Tiêu Duật nhíu c.

h.ặ.t mày.

“Cô và hắn quen biết nhiều năm, là quân thần, cũng là tri kỷ.”

“Nếu hắn còn sống, Cô nhất định sẽ không tranh với hắn.”

“Nhưng hắn đã không còn nữa!”

Ta lạnh lùng nhìn hắn.

“Nhưng ngày đó ở Thông Châu, ta đã nói rồi.”

“Gả cho ai cũng sẽ không gả cho ngươi.”

Y bào trên người hắn cũng đã ướt đẫm.

Hắn khẽ hít sâu một hơi, sắc mặt tái nhợt, dường như vô cùng khó hiểu.

“Vì sao chứ?”

“Ba ngày ở khách điếm ấy, Cô nhiễm phong hàn, suýt nữa bệnh đến không dậy nổi, là nàng nghĩ cách cứu Cô, còn cùng Cô đ.á.n.h cờ.”

Ta lắc đầu.

“Trong tình huống ấy, bất kể là ai, ta cũng sẽ cứu.”

“Chứ không phải vì ta thích ngươi.”

Ta nghĩ nghĩ, còn muốn nói tiếp, hắn lại đột nhiên cắt ngang: “Đủ rồi!”

“Nàng nghỉ ngơi cho tốt đi.”

“Còn nữa, t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t kia, nàng không cần nghĩ tới nữa. Cô đã chặn bức thư ấy lại từ lâu rồi.”

Nghe thấy lời này, ta sững sờ tại chỗ.

Hắn nói: “Cũng là ý trời thôi.”

“Hôm đó lão thái quân sai người đưa thư đi, giữa đường vừa hay bị người của Cô bắt gặp.”

15

Ngày hôm sau, ta liền nghe nói Tiêu Duật đã xử lý Mạnh Tố.

Hắn lật lại toàn bộ những chuyện trước đây Mạnh Tố từng làm, từng việc từng việc một, đủ để bị lưu đày.

Mạnh Phù Lan khóc đến ngất đi.

Nhưng Tiêu Duật căn bản không chịu gặp nàng.

Hắn đem chuyện này giận ch.ó đ.á.n.h mèo lên người nàng, thậm chí còn nghi ngờ chính nàng cố ý xui khiến Mạnh Tố đẩy ta xuống nước.

Mạnh Phù Lan ngày càng tiều tụy.

Ta rốt cuộc vẫn có chút không đành lòng, nên lên tiếng thay nàng.

“Chuyện này không liên quan tới nàng ta.”

“Nếu Mạnh Phù Lan thật sự muốn hại ta, nàng ta chỉ sẽ làm trực tiếp hơn thế này.”

Tiêu Duật kinh ngạc nhìn ta.

Hắn nói: “Cô sẽ xử lý ổn thỏa chuyện này.”

Nhưng hắn đã không kịp nữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...