20px

Đúng lúc ấy, Hoàng đế băng hà.

Tiêu Duật không còn tâm trí để ý tới Mạnh Phù Lan.

Chỉ vội vàng dặn người canh giữ ta.

Không cho ta rời khỏi Đông cung.

Đêm hôm sau, Mạnh Phù Lan tới gặp ta một lần.

Nàng đưa cho ta một chiếc khăn tay.

“Là của ngươi đúng không? Thêu hoa phù dung.”

Ta gật đầu.

Nàng rất bình tĩnh.

“Sau lần nam hạ trở về ấy, điện hạ luôn mang chiếc khăn này trong người, chưa từng rời thân.”

“Hôm qua ta mới sai người trộm được.”

“Nếu là của ngươi, cũng coi như vật về với chủ rồi.”

Nói xong, nàng liền quay người rời đi, không hề ngoảnh lại.

Không bao lâu sau, ta nghe tin nàng gieo mình xuống hồ tự vẫn.

16

Mạnh Phù Lan c.h.ế.t rồi.

Sau khi Tiêu Duật biết chuyện, hắn trực tiếp phun ra một ngụm m.á.u.

Nàng chỉ để lại một câu.

Bảo Tiêu Duật thả ta đi.

Tiêu Duật uống rượu suốt cả một đêm.

Hắn sắp đăng cơ, trở thành chủ nhân của thiên hạ này.

Nhưng hắn không hề vui vẻ.

Hắn nói với ta: “Nếu ban đầu trực tiếp cưới nàng thì tốt biết mấy.”

“Hôm ấy lần đầu gặp bên hồ, Cô đứng trên bờ b.ắ.n tên, còn nàng ngồi trên thuyền họa du hồ.”

“Chỉ một cái liếc mắt vội vàng, Cô đã b.ắ.n lệch mũi tên.”

“Thật ra khi ấy, Cô cũng từng động lòng.”

Chỉ là chẳng bao lâu sau, hắn lại gặp Mạnh Phù Lan.

Nhưng vị trí Thái t.ử phi đâu phải dễ ngồi như vậy.

Hắn dung túng nàng, gây ra biết bao phiền phức.

Lâu ngày, hắn phiền chán không chịu nổi, tình cảm cũng dần dần phai nhạt.

Trong màn đêm, hắn nắm lấy cánh tay ta, đáy mắt thấp thoáng ánh lệ.

“Nàng ở bên Cô, được không?”

“Cô phong nàng làm Hoàng hậu, về sau bên cạnh chỉ có một mình nàng.”

Vừa nói, hắn vừa run tay muốn cởi y phục của ta.

Ta giơ tay lên, tát mạnh một cái lên mặt hắn.

“Điện hạ!”

“Ngài còn muốn tiếp tục sai thêm nữa sao?”

“Nếu ngài cố chấp như vậy, sớm muộn gì ta cũng sẽ có kết cục giống Mạnh Phù Lan.”

Động tác của Tiêu Duật cứng đờ.

Rất lâu sau, hắn mới nói: “Cô hiểu rồi.”

“Ngày mai, nàng xuất cung đi.”

17

Ngày Tiêu Duật đăng cơ.

Hắn nhận được một phong mật thư.

Là tin tức liên quan tới Tạ Như Quy.

“Cũng coi như số phận đưa đẩy.”

“Trẫm từng phái người tới Túc Châu tìm nàng suốt một thời gian dài, trong đó có một ám vệ không cẩn thận bị thương, trẫm liền để hắn ở lại Túc Châu dưỡng thương.”

Ta lặng lẽ nghe.

Lòng bàn tay toàn là mồ hôi.

Hắn nhìn chằm chằm ta, rất lâu sau mới lại nói:

“Đêm qua, hắn truyền tin về, nói đã gặp một người cực kỳ giống Tạ Như Quy.”

“Còn rốt cuộc có phải hắn hay không, vẫn chưa thể xác nhận.”

Dù sao nếu thật sự là Tạ Như Quy, nếu chàng không mất trí nhớ, nhất định sẽ không nỡ bỏ lại ta.

Ta mở miệng.

“Ta muốn đích thân đi một chuyến.”

Tiêu Duật quay lưng lại.

Bóng dáng hắn bị ánh chiều kéo rất dài.

Qua thật lâu, ta mới nghe thấy hắn lên tiếng.

“Được.”

Ngày ta rời đi, lão thái quân chuẩn bị cho ta rất nhiều ngân phiếu và khế đất.

“Nếu thật sự là Như Quy, vậy thì đưa nó trở về.”

“Nếu không phải, cũng tùy lòng con, con muốn đi đâu thì đi đó.”

Ta đáp ứng.

Tạ Huyền mím môi.

“Cảm ơn người.” Nó nói.

Hồng Trần Vô Định

Ta khẽ cười, muốn xoa đầu nó.

Trước đây, nó chưa từng cho ta chạm vào.

Nhưng lần này, nó hơi cúi thấp người xuống, lần đầu tiên gọi ta một tiếng thẩm thẩm.

“Ta sẽ mãi nhớ người.”

Ngày hôm sau, ta liền xuất thành.

Lần này, ta cưỡi khoái mã, thời tiết vô cùng đẹp.

Phía xa nước chảy róc rách, núi xanh vẫn như cũ.

Tựa như cố nhân đang trở về.

Hoàn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...