Ta vừa thẹn vừa cay cú, trong lúc phẫn nộ đã hoàn toàn đánh mất lý trí, lao lên giật lấy chiếc Linh Căn Kính của Kiêu Vọng rồi đập cho tan tành mây khói.

Kiêu Vọng đờ đẫn cả người.

“Ngươi… ngươi dám đập vỡ pháp khí của cha ta…”

“Trời đất ơi, cha ta sẽ đánh chết ta mất thôi!”

Kiêu Vọng oà khóc nức nở, vừa khóc vừa hùng hổ lao vào định tẩn ta một trận.

Thân thủ của gà nhỏ ta đây vô cùng linh hoạt, nhẹ nhàng nghiêng mình né được ngay.

Đám bạn học thấy thế liền xúm lại giúp Kiêu Vọng hội đồng ta.

“Hừ, một con gà thì có tư cách gì mà ngồi học cùng chúng ta, ta đã ngứa mắt muốn đập ngươi từ lâu lắm rồi!”

Ta đâu phải dạng vừa, lập tức tung người bay lên không trung, tung một cước chân gà đá thẳng vào mặt Kiêu Vọng.

“A đá!”

Kiêu Vọng bị ta đá văng ra xa, những bạn học khác lại tiếp tục lao vào.

“A dạ dạ dạ xem chiêu Diện Mục Toàn Phi Trảo của ta đây!!!”

Khung cảnh lúc đó hỗn loạn tới mức không thể tả xiết.

Mãi cho đến khi cả bọn đánh nhau mệt lử, đứa nào đứa nấy mới rã rời lăn ra đất nằm sấp ngửa.

Bộ dạng ta lúc này thê thảm vô cùng, lông tơ trên người bị vặt trụi mất một mảng lớn, một bên mắt còn bị đánh cho bầm tím lên.

Đúng lúc này, phu quân tới đón ta tan học.

Ta lập tức khóc rống lên, chạy nhào tới mách tội.

“Oa oa oa oa phu quân ơi, bọn họ cậy ta là một con gà nhỏ nên hùa nhau bắt nạt ta!”

“Chàng nhìn xem bọn họ đánh ta thành cái dạng gì rồi này, ta đau chết mất thôi oa oa oa.”

“&%#@*&%#@#$!!!!”

Phu quân nhìn thấy bộ dạng tơi tả này của ta, trong ánh mắt lập tức bùng lên ngọn lửa giận dữ.

Thế nhưng khi chàng ngước mắt nhìn sang đám bạn học của ta thì lại hoàn toàn ngẩn tò te.

Bởi vì cả bọn đều đã bị ta nện cho bò không nổi nữa rồi.

Có đứa bị chiêu Diện Mục Toàn Phi Trảo của ta cào cho mặt mũi sưng vù như cái thúng.

Có đứa thì khắp người đầy vết máu, quần áo bị ta xé rách bươm như nùi giẻ.

Thê thảm nhất vẫn là Kiêu Vọng, gương mặt hắn chi chít những vết chân gà dày đặc của ta, suýt chút nữa là hủy dung luôn rồi.

Hôm đó, phu quân đã đứng ra dàn xếp ổn thỏa vụ ẩu đả này.

Chẳng có một ai dám đến tìm ta để hỏi tội nữa.

Sau khi giải quyết xong xuôi mọi chuyện, phu quân túm lấy phần da sau gáy ta, mặt mày xám xịt xách ta thẳng một mạch về thần điện.

Ta tủi thân ba ba, im như thóc không dám hé răng nửa lời.

Vừa về đến nhà, phu quân đã bắt đầu lầm bầm mắng mỏ đay nghiến.

“Đều là bạn học cùng trường cùng lớp với nhau, sao nàng có thể ra tay tàn nhẫn đến mức đó hả!”

“Ta cứ tưởng nàng là một con gà nhỏ hiền lành chất phác, hóa ra tất cả đều là diễn kịch cả!”

“Đập vỡ pháp khí của người ta, lại còn đánh người ta thành cái đầu heo, ta thật sự muốn đập chết nàng cho rảnh nợ!”

Ơ kìa? Có nhầm lẫn gì ở đây không vậy?

Rõ ràng là tên Kiêu Vọng kia kiếm chuyện trước, sao phu quân lại đòi đập chết ta chứ?

Ta nhịn không được lớn tiếng cãi lại.

“Là Kiêu Vọng nói dối trước, ta rõ ràng là phượng hoàng, hắn lại dám bảo linh căn của ta là gà.”

“Cái Linh Căn Kính đó vốn dĩ là đồ giả, ta đập thì đã sao nào!”

“Bọn Kiêu Vọng lấy đông hiếp yếu, chúng nó cũng chẳng phải hạng tốt lành gì, ta cứ đánh đấy! Cứ đánh đấy!”

Thấy ta ngang bướng không chịu hối cải, phu quân lạnh lùng cười khẩy một tiếng.

“Nhật Mão Tinh Quân nhầm rồi, tàn hồn ông ta tìm được căn bản chẳng phải là của phượng hoàng.”

“Nàng vốn dĩ chỉ là một con tiên kê bình thường mà thôi, Linh Căn Kính đương nhiên chỉ rọi ra một con gà con.”

Biết được sự thật phũ phàng này, trời đất trong lòng ta hoàn toàn sụp đổ.

“Không… Không phải, đây không phải là sự thật!”

Ta khóc rống lên rồi lao thẳng ra khỏi thần điện của phu quân.

09

Trong hoa viên thần điện của phu quân có một trận pháp dịch chuyển thông đến vùng cực hàn đáy Đông Hải.

Ta đau buồn đến tột độ, liền cắm đầu bay thẳng vào trong đó.

Chẳng ngờ ta lại bị dịch chuyển tới ngay bên trong mộ huyệt của Thượng Thần Bạch Sanh.

Nơi đây vô cùng lạnh lẽo, tiên thể của Thượng Thần Bạch Sanh đang nằm tĩnh lặng giữa chiếc quan tài băng đặt ở trung tâm.

Ta nín bặt tiếng khóc, trong lòng trỗi dậy sự tò mò khôn tả.

Thượng Thần Bạch Sanh trông như thế nào nhỉ? Liệu có phải rất đẹp không? Hèn chi phu quân lại nhung nhớ người ta suốt bấy nhiêu năm trời.

Nghĩ đoạn, ta lạch bạch bước về phía quan tài băng.

Tung người nhảy lên nhìn thử, oa! Thượng thần quả nhiên sở hữu dung mạo tuyệt mỹ vô song.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...