Người nằm ở nơi đó, dung nhan thanh tĩnh tựa như đang chìm vào một giấc ngủ say.

Ta đang tính ghé sát lại gần để nhìn cho rõ hơn, thì mộ huyệt bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, đất đá như mưa trút từ trên đỉnh đầu xuống.

Một luồng hào quang chói lòa đột ngột bộc phát từ trong quan tài băng, mắt ta tối sầm lại, sau đó không còn biết gì nữa.

10

Khoảnh khắc tiếp theo, ta đột ngột bật dậy từ trong quan tài băng.

Đầu óc ta mờ mịt mất một thoáng, rồi những ký ức của tiền kiếp bỗng cuồn cuộn ùa về như thủy triều dâng.

Ta nhớ ra vạn năm trước, chính ta đã dẫn binh điên cuồng chống chọi với thủ lĩnh Ma tộc Kình Không, cuối cùng lấy chính hồn phách của mình làm vật dẫn để phong ấn hắn.

Nghĩ lại thì sau khi ta tử trận, Mặc Trần đã bôn ba khắp nơi để tìm kiếm hồn phách của ta.

Thế nhưng có vài sợi mệnh hồn nằm trên phong ấn là chàng có lật tung trời đất lên cũng không cách nào tìm thấy được.

Cuối cùng lại âm sai dương thác, bị Nhật Mão Tinh Quân gom góp lại nhào nặn thành một quả trứng phượng hoàng.

Ta ngồi trong quan tài băng, đầu đau như búa bổ.

Ký ức của con gà con vàng óng và ký ức của Thượng Thần Bạch Sanh điên cuồng đánh nhau trong tâm trí ta.

Cuối cùng, chúng dần dần dung hòa làm một.

Bạch Sanh là ta, mà con gà con kia cũng chính là ta.

Ủa mà khoan? Mặc Trần đâu rồi?

Ta vừa mới nghĩ tới Mặc Trần thì đã nghe thấy giọng nói của chàng từ bên ngoài động vọng vào.

“Sư phụ, đồ nhi xưa nay vẫn luôn kính trọng người.”

“Nhưng nếu người dám làm tổn thương nàng dâu gà của con… vậy thì con cũng sẽ đấm người!”

Thật không biết cái tên ngốc này đã nói bao nhiêu lời kỳ kỳ quái quái trước mộ của ta nữa đây…

Thế nhưng chất giọng quen thuộc này lại kéo mạch suy nghĩ của ta quay trở về cái năm đầu tiên ta và Mặc Trần mới gặp gỡ.

11

Mặc Trần là đứa đồ đệ do một tay ta nuôi nấng bảo bọc từ nhỏ đến lớn.

Năm đó ta vừa tròn hai vạn tuổi, trong một lần du ngoạn lục giới đã vô tình nhặt được tiểu Mặc Trần khi đó mới chỉ có tám nghìn tuổi.

Mặc Trần không có cha mẹ, chàng là một con phượng hoàng được tái sinh từ ngọn lửa của linh thạch bách luyện.

Chàng sống thui thủi một mình trên một hòn đảo hoang, bộ dạng nhếch nhác giống hệt như một đứa trẻ dã nhân, đến cả nói chuyện cũng không biết.

Khát thì uống giọt sương, đói thì hái quả dại, trên người quấn một chiếc váy lá chuối che thân, cuộc sống vô cùng thô lậu.

Lúc mới đầu, Mặc Trần cứ tưởng ta đến để cướp đoạt lãnh địa của chàng, thế là chàng nhe răng trợn mắt, lúc nào cũng rình rập muốn lao vào tấn công ta.

Khi ấy, tộc Huyền Băng Phượng Hoàng của ta, ngoại trừ đứa trẻ tuổi đời còn non nớt là ta ra, thì toàn bộ đều đã tử trận nơi sa trường.

Nhìn thấy đồng loại duy nhất còn sót lại trên cõi đời này, trong lòng ta dâng lên một nỗi niềm cảm khái khôn nguôi.

Thấy Mặc Trần hoàn toàn không biết cách vận dụng sức mạnh phượng hoàng, ta nghĩ mình không thể bỏ mặc chàng tiếp tục lưu lạc cô độc trên hoang đảo này được.

Cứ dăm ba bữa ta lại đáp xuống đảo thăm chàng, mang theo quần áo tươm tất cùng những món đồ chơi mới lạ độc đáo.

Ta còn kiên nhẫn dạy chàng tập nói, dạy chàng tập viết chữ trên bãi cát.

Lâu dần, Mặc Trần không còn ôm lòng địch ý với ta nữa.

Mỗi bận ta vừa đặt chân tới hoang đảo, Mặc Trần đã hớn hở chạy ùa ra đón.

“Tỷ tỷ Bạch Sanh!”

Đôi mắt chàng long lanh sáng ngời.

Về sau, ta chính thức thu nhận Mặc Trần làm đồ đệ, đưa chàng trở về thần điện trên Cửu Trùng Thiên.

Phải rồi, thần điện hiện tại của Mặc Trần vốn dĩ từng là nơi cư ngụ của ta.

Cây tiên lê ngoài hoa viên kia cũng là do đích thân tay ta vun trồng năm đó.

Những lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, ta rất thích đứng dưới bóng cây lê múa kiếm hoặc thổi tiêu.

Từ ngày có Mặc Trần đến ở cùng, khung cảnh liền chuyển thành ta múa kiếm, còn chàng ngồi thổi tiêu họa nhạc đệm theo.

Năm tháng thoi đưa, Mặc Trần cuối cùng cũng trưởng thành.

Chàng bấy giờ đã cao hơn ta hẳn một cái đầu, vóc dáng vô cùng vạm vỡ cường tráng.

Chúng ta như hình với bóng, thường xuyên cùng nhau chu du lục giới, trừ gian diệt ác.

Mặc Trần lúc nào cũng cung kính gọi ta một tiếng sư phụ.

Chính vì thế mà ta hoàn toàn chẳng hề mảy may nhận ra tâm tư thầm kín của chàng.

Mãi cho đến cái ngày chàng đột ngột bày tỏ tình cảm với ta, ta đã kinh hoàng đến mức quýnh quáng cả lên, lúc cắm đầu chạy trốn còn đâm sầm một cú rõ đau vào khung cửa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...