“Sư phụ, người mau bước ra trước đi.”
Mặc Trần quay mặt sang hướng khác, tuyệt đối không nhìn ta.
13
Chúng ta cùng nhau trở về thần điện trên Cửu Trùng Thiên.
Ngôi thần điện ngày trước ta từng cư ngụ vẫn giữ nguyên vẹn dáng vẻ giống hệt như một vạn năm về trước, chẳng có chút thay đổi nào.
Còn mấy con linh sủng mà ta từng nuôi nấng ngày xưa như vẹt, rùa cũng được Mặc Trần chăm bẵm chu đáo vô cùng.
Nghe tin ta cải tử hoàn sinh, các vị thần tiên khắp nơi nô nức kéo đến chúc tụng.
Ta thực sự đã phải bù đầu bù cổ tiếp khách suốt mấy ngày liền.
Mặc Trần cũng luôn túc trực ở bên cạnh ta, giúp ta đón đưa ứng phó với bọn họ.
Suốt một vạn năm qua, Mặc Trần đã được chúng thần suy tôn lên ngôi vị Đế Quân, gánh nặng trách nhiệm trên vai chàng ngày một đè nặng hơn.
Tính cách chàng giờ đây đã trầm ổn hơn rất nhiều, không còn là thằng nhóc con xốc nổi của ngày xưa nữa rồi.
Cái thuở ta còn là con gà nhỏ, ta luôn xem Mặc Trần là vị phu quân tương lai, trong mắt trong tim đều chỉ chứa đựng hình bóng của một mình chàng.
Giờ đây khi đã quay trở lại với chân thân, chẳng biết có phải là do chịu sự ảnh hưởng từ phần ký ức của con gà nhỏ kia hay không, mà ta phát hiện mình bỗng nảy sinh những cảm xúc vô cùng kỳ lạ đối với Mặc Trần.
Ta cứ vô thức đưa mắt quan sát chàng suốt thôi.
Mỗi một cử chỉ động tác của chàng đều toát lên phong thái hào hoa phong nhã, quả thực là vô cùng anh tuấn.
Thế nhưng kể từ ngày ta trở về đến nay, Mặc Trần lúc nào cũng giữ đúng mực lễ nghĩa kính trọng với ta, chàng không còn trêu đùa nói tiếu với ta nữa, cũng chẳng thèm bám dính lấy ta như trước.
Khoảng cách giữa hai chúng ta vô hình trung đã bị kéo ra xa rất nhiều.
Điều này làm cho lồng ngực ta cứ có cảm giác bức bối, nghẹn ngào khó tả.
Những đợt sóng lòng hỗn loạn suốt mấy ngày qua đã giúp ta đi đến một kết luận cuối cùng.
Trước hết, ta buộc phải rút lại câu nói Mặc Trần chẳng có chút sức hút nam tính nào năm xưa.
Chẳng qua là hồi đó chàng còn quá nhỏ tuổi mà thôi.
Kế đến, hình như ta đã thực sự rung động và thích Mặc Trần mất rồi.
Đúng là trò đùa của tạo hóa mà!
14
Việc phải thẳng thắn đối diện với tiếng lòng của chính mình khiến ta không khỏi hoang mang tột độ.
Dựa theo tính cách thẳng thắn trước đây của ta, nhất định ta sẽ chọn cách nói rõ ràng mọi chuyện với Mặc Trần ngay lập tức.
Thế nhưng lần này, ta lại chọn cách chùn bước rút lui.
Trước khi chết ta đã buông lời nhục mạ, mắng nhiếc Mặc Trần thậm tệ đến thế, giờ đây tự vả mặt mình như vậy, ta thực sự chẳng biết phải mở lời thế nào cho phải đạo.
Giá như Mặc Trần là người chủ động nói trước với ta thì tốt biết mấy.
Ta thề là ta sẽ gật đầu đồng ý với chàng ngay lập tức mà không thèm đắn đo luôn.
Thế nhưng Mặc Trần lại cứ giữ thái độ xa cách dửng dưng mà cung kính với ta, làm như thể chàng thực sự chỉ coi ta là một vị sư phụ tôn kính không hơn không kém.
Nhìn cái bộ dạng giả vờ giả vịt của chàng, ta thầm cười khẩy trong lòng.
Cả cái Cửu Trùng Thiên này ai mà chẳng biết Mặc Trần yêu si mê ta, chấp nhận thủ tiết chờ đợi ta suốt một vạn năm trời.
Ta cứ để yên xem cái tên này nhịn được đến bao giờ mới chịu chủ động mò đến tìm ta.
Cuối cùng thì chàng cũng chịu đến thật.
Thế nhưng câu đầu tiên chàng thốt ra khi mở miệng lại là:
“Sư phụ, giờ đây thần điện này đã đón chào vị chủ nhân thực sự quay trở về, đồ nhi thiết nghĩ mình không nên tiếp tục chiếm chỗ của người nữa, ta dự định sẽ chuyển sang cung điện khác để cư ngụ.”
Trái tim ta bỗng chốc thắt lại một nhịp đau nhói.
“Ngươi định dọn đi đâu?”
Mặc Trần vẫn giữ tác phong vô cùng cung kính.
“Đồ nhi đã tìm được một nơi có nguồn linh khí dồi dào trù phú, cũng đã sai người khởi công xây dựng thần điện mới ở đó rồi, trong vòng vài ngày tới sẽ chính thức dọn đi.”
Trong lòng ta gào thét điên cuồng: Không được đi, ta muốn ngươi phải ở lại bên cạnh ta cơ mà!
Thế nhưng ngoài miệng ta lại buông lời thản nhiên như gió thoảng mây bay: “Nếu như ngươi đã quyết chí như vậy, vi sư cũng không có lý do gì để giữ ngươi ở lại nữa.”
Nói xong câu đó, chính bản thân ta cũng phải tự giật mình sững sờ.
Rốt cuộc chàng là kẻ thích giả vờ hay chính ta mới là đứa thích làm màu đây?
Nhận được sự chuẩn y của ta, Mặc Trần khom người hành lễ rồi cung kính lui ra ngoài.
Bỏ lại một mình ta ở lại nơi này với nỗi hối hận muộn màng khôn nguôi.
Chaporia
Bình Luận (0)