Mặc Trần vốn dĩ đã trăm công nghìn việc bận rộn chính vụ, giờ đây nếu như hai đứa còn dọn ra ở riêng hai nơi khác nhau, thì ta còn biết bấu víu vào đâu để bồi đắp tình cảm với chàng nữa chứ?

Thế nhưng cái mặt già này của ta lại không cho phép ta hạ mình chạy đi tìm chàng.

Thành ra ta chỉ biết ôm một bụng ấm ức, tự hờn dỗi tức giận một mình.

Đến đêm lúc chìm vào giấc ngủ, trong đầu ta toàn nghĩ về Mặc Trần, dẫn đến việc những giấc mơ kỳ quái cứ thế nối đuôi nhau ùa về.

Ta mơ thấy cái hồi mình còn là con gà nhỏ, lấy bờ vai của chàng làm cái ổ gà để ngủ một giấc thật ngon lành, cảm giác vô cùng an tâm.

Ta lại mơ thấy mỗi bận tan học Mặc Trần đều đến đón ta, bàn tay chàng nắm lấy một bên cánh nhỏ của ta, ta cứ thế tung tăng nhảy chân sáo cùng chàng đi bộ về thần điện.

Ta lại mơ về khoảng thời gian vạn năm trước, tiểu Mặc Trần vẫn còn ở trên hoang đảo, người quấn chiếc váy lá chuối thô sơ, cứ ngơ ngác gọi ta một tiếng tỷ tỷ Bạch Sanh.

Ta vừa định lên tiếng đáp lời chàng, thì chợt phát hiện chiếc váy lá chuối trên người chàng không biết đã rơi rụng từ lúc nào, toàn bộ cơ thể chàng đều đang trần trụi không một mảnh vải che thân.

Ta thất thanh hét lên một tiếng kinh hãi, nhưng chưa kịp phản ứng gì đã bị chàng thô bạo kéo tuột vào lòng ngực vạm vỡ.

Khung cảnh trong mơ đột ngột hoán đổi, chớp mắt đã thấy hai đứa đang ở ngay trên giường sập.

Mặc Trần của tuổi trưởng thành đang ôm chặt lấy ta vào lòng.

Chàng nắm lấy bàn tay ta, bắt ta phải mơn trớn, di chuyển dọc theo từng múi cơ bụng săn chắc của chàng, rồi từ từ dẫn dắt bàn tay ta mò mẫm tiến sâu xuống vùng nhạy cảm phía dưới.

Gương mặt ta đỏ bừng lên như gấc chín, đến nhìn cũng không dám liếc mắt nhìn lấy một cái.

Thế nhưng Mặc Trần lại ghé sát vào tai ta, buông lời chê bai đầy vẻ ghét bỏ.

“Sư phụ, sao người lại có thể mơ thấy cái chuyện đồi bại này cơ chứ?”

Ta hét lên một tiếng thất thanh rồi giật mình choàng tỉnh giấc.

Ta ra sức thở dốc để lấy lại bình tĩnh, bấy giờ mới nghe thấy ngoài hoa viên trước phòng đang truyền đến những tiếng động vô cùng ồn ào, náo nhiệt.

Hóa ra là Mặc Trần đang thu dọn đồ đạc để dọn nhà đi rồi.

15

Ta cứ thế vô dụng nhìn Mặc Trần dọn đi mất.

Những ngày sau đó, ta đến cả cái bóng của Mặc Trần cũng chẳng thấy đâu.

Hừ, cái tên nhóc này sau khi lên làm Đế Quân, quả nhiên bận rộn ra trò nhỉ!

Đến cả việc tới thăm vị sư phụ là ta đây cũng chẳng thèm nhớ tới.

Ta ngồi trên chiếc xích đu ngoài hoa viên, khẽ đung đưa qua lại, trong đầu toàn là nụ cười và giọng nói của Mặc Trần mà ta nhìn thấy lúc còn là con gà nhỏ.

Ta dám chắc chắn rằng mình đã mắc phải chứng tương tư rồi.

Thế là ta liền đi tìm Tuệ Hòa để dò hỏi xem dạo này Mặc Trần đang bận rộn việc gì.

Tuệ Hòa nhìn ra được tâm tư của ta, khẽ mím môi cười trộm:

“Thượng Thần không biết đấy thôi, Quang Vũ công chúa đã thầm thương trộm nhớ Đế Quân nhiều năm qua, lúc nào cũng muốn kết thông gia với ngài ấy, hiện đang xin được gặp mặt để xem mắt đấy ạ!”

Nghe thấy lời này, cõi lòng ta chua xót vô cùng, nhưng ngoài mặt vẫn phải giả vờ thở dài tiếc nuối:

“Quang Vũ công chúa dung mạo lẫn tài học đều thuộc hàng xuất chúng, thật là đáng tiếc nha…”

Đáng tiếc là cái tên Mặc Trần mà ngươi thầm thương trộm nhớ kia, người ngài ấy yêu chỉ có một mình bổn Thượng Thần ta mà thôi~~~~

“Ngày hôm qua, Đế Quân đã gật đầu đồng ý gặp mặt xem mắt với công chúa rồi ạ.”

Tuệ Hòa liền tiếp lời ngay sau đó.

Cái gì cơ?

“Bọn họ hẹn gặp mặt xem mắt ở đâu thế?”

Ta cuống quýt hỏi dồn, giọng nói vô thức cao lên vài phần.

Tuệ Hòa chớp chớp mắt, ghé tai nói nhỏ rằng họ hẹn nhau ở dưới phàm trần.

Đến nước này rồi thì ta cũng chẳng màng tới thể diện của một vị Thượng Thần nữa, lập tức hóa ra chân thân phượng hoàng, tức tốc bay thẳng xuống phàm thế để phá vỡ một đoạn nhân duyên.

Mặc Trần và Quang Vũ công chúa hóa trang thành dáng vẻ của người phàm, đang cùng nhau rảo bước dọc theo một bờ sông phong cảnh hữu tình như tranh vẽ.

Ta liền lặn sâu xuống dưới nước, vừa bơi vừa âm thầm bám đuôi theo họ như một con thủy quỷ.

“Đế Quân, thứ lỗi cho ta mạo muội hỏi một câu, khắp Cửu Trùng Thiên ai ai cũng biết ngài ôm lòng si mê Thượng Thần Bạch Sanh, vậy cớ sao ngày hôm nay ngài lại bằng lòng gặp mặt ta?”

Quang Vũ công chúa dịu dàng cất tiếng hỏi.

Giọng Mặc Trần trầm xuống, ẩn hiện nét không vui:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...