Anh ta không cãi được nữa.
“Tôi không cần anh giải thích nữa.” Tôi tuyên bố, “Những việc còn lại, để ra tòa hẵng nói.”
“Khoan đã!” Giọng anh ta gấp gáp hẳn lên, “Niệm Niệm, em định quậy đến mức nào mới chịu thôi? Chúng ta đã ly hôn rồi! Mạnh ai nấy sống không được sao? Mười chín vạn kia anh sẽ bảo chị anh tìm cách trả em, chuyện tiền vay ngân hàng anh tự lo liệu, em đừng… đừng kiện nữa có được không?”
“Mười chín vạn cộng thêm mười vạn, cộng tiền phí bảo hiểm mười chín ngàn sáu – anh lấy tài sản chung thời kỳ hôn nhân đi mua bảo hiểm cho tiểu tam, khoản tiền này tôi cũng phải đòi lại. Cộng thêm hai mươi lăm vạn anh chuyển cho bố mẹ, tổng cộng là năm mươi sáu vạn ba ngàn sáu trăm tệ.”
“Năm mươi sáu vạn?!” Giọng anh ta rít lên chói tai, “Em điên rồi à! Anh làm quái gì có năm mươi sáu vạn mà trả em!”
“Căn nhà đứng tên anh, giá thị trường bây giờ là một triệu hai (1.200.000 tệ). Thế chấp mất ba mươi vạn, vẫn còn chín mươi vạn giá trị thực. Lúc mua nhà bố mẹ tôi đã góp một nửa tiền cọc, tiền trả góp hàng tháng tôi gồng gánh suốt hơn hai năm. Lúc ly hôn tôi ra đi tay trắng, là vì tôi không biết anh đã lén lút tẩu tán nhiều tiền đến thế.”
“Bây giờ tôi biết rồi.”
“Tôi sẽ yêu cầu tòa án chia lại tài sản.”
Trong điện thoại truyền đến tiếng thở dốc ồ ồ.
“Thẩm Niệm, em đừng ép người quá đáng.”
“Ép anh?” Tôi bật cười, “Tôi bị chị em nhà anh ép suốt ba năm qua, tôi còn chưa mở miệng thốt ra câu này đâu.”
Tôi dập máy.
…
Ngày 8 tháng 6. Ngày thứ hai của kỳ thi Đại học.
Tôi vẫn đứng trước cổng điểm thi, tiễn học sinh vào phòng.
Chu Tư Viễn không gọi lại, Chu Lâm cũng bặt vô âm tín.
Một sự tĩnh lặng đến mức bất thường.
Giờ nghỉ trưa, Diệp Lâm nhắn tin: “Chị Niệm Niệm, chiều chị qua văn phòng một chuyến, có người tìm.”
“Ai thế?”
“Không xưng tên. Là một bà cô trung niên, bà ấy bảo là mẹ chồng chị.”
Mẹ của Chu Tư Viễn.
2 giờ chiều, kỳ thi đại học vẫn đang diễn ra. Tôi hối hả về văn phòng trường.
Bà Chu ngồi trên ghế tiếp khách, khoác một chiếc áo màu xám, tóc bạc đi nhiều so với lần cuối tôi gặp.
Thấy tôi bước vào, bà ta đứng dậy.
“Niệm Niệm…”
“Chào dì Chu.” Tôi đứng đối diện bàn làm việc, không ngồi.
Môi bà ta mấp máy, mãi mới nặn ra được một câu:
“Mấy khoản tiền kia… con thực sự định kiện ra tòa sao?”
“Đúng vậy.
”
“Tư Viễn kể với mẹ rồi, bảo con đòi đến hơn năm mươi vạn.” Giọng bà ta run rẩy, “Niệm Niệm, nhà chúng ta lấy đâu ra số tiền lớn thế. Con… con có thể đòi ít đi một chút được không?”
“Dì Chu, năm ngoái Chu Tư Viễn chuyển cho dì mười vạn, năm kia chuyển mười lăm vạn. Số tiền đó đều là tài sản chung của vợ chồng con, dì biết chứ?”
Ánh mắt bà ta lảng tránh.
“Đó là tiền Tư Viễn báo hiếu cho mẹ…”
“Là tiền của cả hai chúng con.”
“Nhưng mẹ đâu có biết… Nó bảo là tiền tự nó tiết kiệm được…”
“Vậy thì dì cứ trả lại số tiền đó cho con là xong.”
Mặt bà Chu xám ngoét lại.
“Niệm Niệm, chúng ta quen biết nhau ba năm rồi. Không nể mặt Tư Viễn thì con cũng nể tình… nể tình những bữa cơm dì từng nấu…”
“Dì Chu.” Tôi ngắt lời, “Dì nấu cơm ba năm. Còn con thì nộp thẻ lương suốt ba năm, mỗi tháng cắn răng tiêu có ba ngàn sinh hoạt phí, chuyển cho Chu Lâm mười chín vạn bốn. Cùng với những khoản tiền con không hề hay biết – vay thế chấp, mua bảo hiểm, chuyển khoản.”
“Dì thử nghĩ xem, mấy bữa cơm đó đáng giá bao nhiêu?”
Tay bà ta run lẩy bẩy, bấu chặt vào thành ghế.
“Nhà họ Thẩm các người sao lại dạy dỗ ra cái loại vô ơn bạc nghĩa thế này…”
“Bốn chữ vô ơn bạc nghĩa này, dì nên giữ lại mà nói với con trai mình.”
“Anh ta ngoại tình trong lúc có vợ, tẩu tán tài sản, mua bảo hiểm cho tiểu tam. Những chuyện tày đình này, dì có biết không hả?”
Mặt bà Chu lúc đỏ lúc trắng.
“Mẹ không biết… ngoại tình gì chứ… Tư Viễn không phải loại người như thế…”
“Tống Uyển, giáo viên tiếng Anh trường con, ở bên nhau hơn một năm rồi, có thai ba tháng. Dì không biết sao?”
Bà ta chết sững.
“Không… không thể nào…”
“Con có bản sao hợp đồng bảo hiểm đây. Người thụ hưởng rành rành tên Tống Uyển. Dì muốn xem không?”
Bà Chu ngồi phịch xuống ghế, cả người như rúm ró lại.
Tôi xoay người bước ra khỏi văn phòng.
Đến cuối dãy hành lang, chân tôi mới bắt đầu rã rời.
Dựa lưng vào tường thở dốc mất hai phút, tôi mới đứng thẳng lên, đi bộ quay lại điểm thi.
5 giờ chiều, môn thi cuối cùng kết thúc.
Học sinh ùn ùn đổ ra như ong vỡ tổ.
Người cười hớn hở, kẻ ôm mặt khóc, có đứa ném tung cả hộp bút lên trời.
Triệu Vũ Đồng lao tới, ôm chầm lấy tôi.
“Cô Thẩm! Thi xong rồi!”
Đám học sinh phía sau cũng nối đuôi nhau ùa đến.
Chaporia
Bình Luận (0)