20px

Sắc mặt đại biến.

Rầm!

Cánh cửa đại sảnh đột nhiên bị người ta đạp tung.

6.

Ta đỡ Lý bà tử.

Cả người đầy máu đứng trước đại sảnh.

Dù bên ngoài đã khoác thêm một chiếc áo choàng.

Vẫn có thể nhìn thấy từng mảng máu loang lổ trên người ta.

“A!”

Đám hạ nhân hoảng sợ bỏ chạy tán loạn.

“Ngươi… ngươi…”

Sắc mặt Vinh Dương Hầu phu nhân đại biến.

Bà ta đưa tay chỉ vào ta.

Hít mạnh một hơi mới miễn cưỡng bình tĩnh lại.

Phản ứng cực nhanh nói:

“Xảy ra chuyện gì rồi?”

“Ngươi… sao lại thành ra thế này?”

“Ngươi… chẳng lẽ gặp cướp rồi sao?”

Gặp cướp?

Một nữ tử trẻ tuổi.

Nếu gặp phải cướp.

Sẽ có kết cục thế nào.

Ai cũng hiểu rõ.

Quả nhiên.

Vừa nghe câu đó.

Mấy vị phu nhân liền đưa mắt nhìn nhau.

Trong lòng đều đã hiểu.

Vị Thế tử phu nhân của phủ Hầu này quả thật không có phúc.

Ngày đại thọ của bà mẫu không ở lại chủ trì tiệc mừng.

Lại chạy lên núi tế bái người muội muội đã chết.

Nhìn xem.

Bây giờ xảy ra chuyện rồi.

Danh tiết đã mất.

Còn tư cách gì ngồi trên vị trí Thế tử phu nhân nữa?

Ta lạnh lùng nhìn Vinh Dương Hầu phu nhân trước mặt.

Năm đó.

Chính bà ta đã dùng ánh mắt đầy cảm kích nhìn Ôn Ngọc Đan.

Không ngừng nói muốn cầu cưới nàng.

Còn cam đoan sau này tuyệt đối sẽ không bạc đãi nàng.

Nàng là ân nhân của mẫu tử bọn họ.

Là đại ân nhân cả đời của bọn họ.

Cho dù phải cung phụng.

Bọn họ cũng nhất định phải cưới Ôn Ngọc Đan vào cửa.

Ngày đó.

Thấy bọn họ thực lòng thành ý.

Lại thấy Từ Tử An quả thật đối xử rất tốt với Ôn Ngọc Đan.

Cho nên ngày ta rời đi.

Ta không tới từ biệt bọn họ.

Không ngờ.

Lại bỏ sót một con cá lọt lưới.

Ta còn chưa nói một lời.

Danh tiết đã bị định đoạt là mất rồi sao?

Ta đẩy mạnh Lý bà tử sang một bên.

Ánh mắt ép thẳng về phía Vinh Dương Hầu phu nhân.

Từng bước một tiến lên.

Triệu thị đột nhiên đứng bật dậy.

Chắn trước mặt Vinh Dương Hầu phu nhân.

Thần sắc đầy cảnh giác.

“Đan nhi!”

“Ngươi muốn làm gì?”

“Ngươi… ngươi chẳng lẽ trúng tà rồi sao?”

“Ngươi đừng làm loạn!”

Mất danh tiết.

Lại còn trúng tà?

Chỉ e là điên rồi thì đúng hơn.

Có người thấp giọng nói.

Điên sao?

Vậy ta có thể điên hơn nữa.

Chát!

Ta tát một cái.

Triệu thị trực tiếp bay ra ngoài.

Tiếp tục từng bước áp sát Vinh Dương Hầu phu nhân.

Không ai ngờ ta sẽ động thủ.

Càng không ngờ một cái tát của ta lại có thể đánh văng Triệu thị.

Có người hoảng sợ hét lên.

Vội vàng chạy ra ngoài gọi người.

“Ôn Ngọc Đan!”

“Ngươi muốn làm gì?”

Vinh Dương Hầu phu nhân thật sự hoảng loạn.

Trên khuôn mặt vốn luôn tỏ vẻ nhu nhược kia.

Lại hiện ra vài phần âm hiểm hung ác.

“Hầu phu nhân.”

“Ta chỉ muốn hỏi một câu.”

“Vì sao các người muốn hại chết ta?”

“Đánh gãy chân ta.”

“Cắt đứt gân tay ta.”

“Còn muốn chôn sống ta.”

“Hầu phu nhân…”

“Đây chính là cách các người đối đãi ân nhân của mình sao?”

Ta đứng trước mặt Vinh Dương Hầu phu nhân.

Cười lạnh.

Giơ tay lên.

Máu tươi nơi đầu ngón tay từng giọt từng giọt rơi xuống.

“Mối hôn sự này.”

“Năm đó chính các người cầu cưới.”

“Vì sao sau khi thành thân.”

“Lại hại ta đến mức này?”

“Ngươi nói bậy bạ gì vậy?”

“Ngươi điên rồi sao?”

Vinh Dương Hầu phu nhân không thể tin được.

Ôn Ngọc Đan vốn luôn dịu dàng nghe lời.

Lại có thể nói ra những lời như vậy.

Bà ta cố gắng giữ lấy thể diện.

Lớn tiếng quát:

“Người đâu!”

“Mau đưa Thiếu phu nhân xuống dưới!”

“Trước tiên tắm rửa sạch sẽ cho nàng.”

“Chuyện sau này để sau hãy nói!”

Trọng điểm nằm ở ba chữ:

Tắm rửa sạch sẽ.

Thảo nào vị tỷ tỷ mềm yếu của ta lại rơi vào kết cục như vậy.

Toàn bộ phủ Hầu này.

Không một ai có thiện ý với nàng.

Ta không tin.

Ôn Ngọc Đan gặp chuyện lớn đến thế.

Vinh Dương Hầu phu nhân lại hoàn toàn không hay biết.

Hai bà tử làm việc nặng bước lên.

Muốn kéo ta đi.

Ta nhấc chân.

Mỗi người một cú đá.

Hai bà tử lập tức văng ra ngoài.

Ngã mạnh xuống đất.

Còn vị Hầu phu nhân trước mặt này…

Ta cười lạnh một tiếng.

Bàn tay trực tiếp bóp lấy cổ bà ta.

7.

“Đại tỷ, tỷ đang làm gì vậy?”

“Tỷ… tỷ thật sự điên rồi sao?”

Từ Tử An và Ôn Ngọc Kiều tới rồi.

Khi nhìn thấy ta vậy mà vẫn bình yên vô sự xuất hiện trước mặt bọn họ.

Hai người đầu tiên là đồng tử co rút mạnh.

Sau đó lại nhìn thấy tay ta đang bóp cổ Vinh Dương Hầu phu nhân.

Ôn Ngọc Kiều vội vàng quát lên.

“Ngươi qua đây.”

Ta cười lạnh.

Chuyển ánh mắt sang Ôn Ngọc Kiều.

“Đại tỷ.”

“Tỷ thả Hầu phu nhân ra đi.”

“Muội… muội thế nào cũng được.”

Ôn Ngọc Kiều cẩn thận nói.

Mặt đầy vẻ tủi thân.

Nhưng ta lại nhìn thấy nỗi sợ hãi nơi đáy mắt nàng ta.

Nàng ta sợ rồi.

Ta vẫn bình yên xuất hiện trước mặt nàng ta.

Sao có thể không sợ cho được?

Tay ta rời khỏi cổ Vinh Dương Hầu phu nhân.

Vinh Dương Hầu phu nhân ôm cổ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...