20px

Ngã phịch xuống đất.

“Ôn Ngọc Đan!”

“Ngươi dám đối xử với mẫu thân ta như vậy!”

“Muốn chết sao?”

Từ Tử An giận dữ lao tới.

Nhấc chân định đá ta.

Ta xoay người bỏ chạy ra ngoài.

Từ Tử An nghiến răng nghiến lợi.

Đuổi theo lại muốn đá ta.

Ta nhanh hơn hắn một bước.

Chộp lấy Ôn Ngọc Kiều.

Rồi đẩy mạnh nàng ta về phía Từ Tử An.

Lúc ấy chân của Từ Tử An đã đá tới.

Không kịp thu lại.

Một cước đá thẳng vào bụng Ôn Ngọc Kiều.

“A!”

Ôn Ngọc Kiều kêu thảm một tiếng.

Hai tay ôm bụng.

Chậm rãi khom người xuống.

“Máu!”

“Nàng ta chảy máu rồi!”

Có người hét lên.

Dưới thân Ôn Ngọc Kiều.

Một vũng máu đang từ từ lan rộng.

“Từ Tử An.”

“Ngươi vừa đá mất đứa con của chính mình.”

“Đứa con của ngươi và Ôn Ngọc Kiều.”

Ta đứng vững lại.

Không chút lưu tình xé toạc chân tướng.

Một câu nói.

Khiến toàn bộ mọi người có mặt đều kinh sợ.

Ôn Ngọc Kiều…

Vậy mà lại dan díu với chính tỷ phu của mình.

Hai người thậm chí còn đã mang thai!

Lúc này không ít người mới bừng tỉnh.

Thảo nào hôm nay người đứng ra tiếp đón khách khứa từ đầu đến cuối lại luôn là Tam cô nương nhà họ Ôn.

Thì ra.

Tiểu di tử và tỷ phu từ lâu đã không còn trong sạch.

Nhìn tình cảnh của ta.

Lại nhìn Từ Tử An đang hoảng hốt bế Ôn Ngọc Kiều lên chạy đi tìm đại phu.

Mọi người lập tức hiểu hết.

Sủng thiếp diệt thê.

Hơn nữa còn muốn hại chết chính thất.

Để dọn đường cho tiểu di tử lên thay thế.

Nghe những lời chỉ trỏ xì xào xung quanh.

Vinh Dương Hầu phu nhân tối sầm trước mắt.

Trực tiếp ngất lịm.

Đại thọ của Vinh Dương Hầu phu nhân tan thành một trò cười.

Cuối cùng.

Tất cả sự chú ý đều đổ dồn vào chuyện Ôn Ngọc Kiều và Từ Tử An tư thông.

Cùng với việc bọn họ muốn hại chết chính thất.

Chủ nhân của yến tiệc xảy ra chuyện lớn như vậy.

Tiền viện hoàn toàn hỗn loạn.

Ta nhân lúc hỗn loạn.

Trở về viện của Ôn Ngọc Đan.

Tiểu viện vô cùng quạnh quẽ.

Nằm ở góc khuất nhất trong phủ.

Nói là viện của Thế tử phu nhân.

Nhưng thực chất chỉ là một nơi dùng để chứa đồ linh tinh.

Trong phòng nồng nặc mùi thuốc.

Đồ đạc đơn sơ đến mức đáng thương.

Đơn sơ chẳng khác gì phòng ở của một hạ nhân.

Ai có thể ngờ được.

Ân nhân mà phủ Vinh Dương Hầu cưới về.

Lại sống ở một nơi như thế này.

Không có hạ nhân.

Đến cả một người hầu hạ cũng không có.

“Liên Hoa đâu?”

Ta hỏi Lý bà tử.

Liên Hoa là nha hoàn thân cận của Ôn Ngọc Đan.

Năm đó từng là một đứa trẻ được nàng cứu sống.

Từ đó liền đi theo nàng.

Trung thành tận tâm.

“Nô… nô tỳ không biết.”

Lý bà tử sợ hãi cúi đầu.

“Muốn chết?”

Ta lạnh giọng hỏi.

Nụ cười trên mặt lạnh lẽo đến thấu xương.

Ta và Ôn Ngọc Đan rất giống nhau.

Nhưng bất cứ ai từng gặp hai tỷ muội chúng ta.

Đều biết rõ chúng ta là hai người khác nhau.

Chưa từng nhận nhầm.

Bởi vì trên mặt ta sẽ không bao giờ có vẻ yếu đuối.

Mà trên mặt Ôn Ngọc Đan cũng sẽ không bao giờ xuất hiện nụ cười quỷ dị như vậy.

Lý bà tử sợ đến mức quỳ phịch xuống đất.

“Tiểu thiên sư!”

“Chết… chết rồi!”

“Liên Hoa chết rồi!”

“Là Hầu phu nhân sai người đánh chết nàng ấy!”

“Nói nàng ấy… nàng ấy dẫn phu nhân đi tư hội với người khác…”

“Cho nên bị đánh chết bằng trượng!”

Trong lòng ta bỗng dâng lên một nỗi bi thương mãnh liệt.

Không phải của ta.

Mà là ý thức còn sót lại của Ôn Ngọc Đan.

Ta đưa tay áp lên ngực mình.

Hồn phách của Ôn Ngọc Đan đang được ta giữ nơi đó.

Nơi ấy đau âm ỉ từng cơn.

Đúng là đồ ngốc.

Đã chết đến mức không thể chết thêm được nữa.

Vậy mà vẫn còn nhớ thương người khác.

8.

Ta vừa thay y phục xong.

Triệu thị và Ôn Lương đã hùng hổ xông vào.

Phía sau còn có mấy tên hạ nhân lực lưỡng.

Trong tay cầm gậy gộc.

Rõ ràng là tới không có ý tốt.

“Ôn Ngọc Đan!”

“Ngươi sao dám hại muội muội mình như vậy!”

“Đó là muội muội ruột của ngươi!”

“Ngươi đúng là còn không bằng cầm thú!”

Ôn Lương tức đến mức mặt đỏ bừng.

Gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.

Ông ta đập mạnh xuống bàn.

“Người đâu!”

“Bắt nghiệt súc này quỳ xuống cho ta!”

Hai tên hạ nhân vai u thịt bắp bước tới.

Mỗi người giữ một bên.

Ấn mạnh ta quỳ xuống trước mặt hai người bọn họ.

“Ngọc Đan.”

“Bây giờ muội muội ngươi phải làm sao đây?”

“Ngươi bảo nó sống thế nào?”

“Trước đó chẳng phải đã nói rồi sao?”

“Sau khi ngươi chết… sẽ để nó gả vào phủ Hầu.”

“Chuyện này chính ngươi cũng đồng ý.”

“Lúc ấy chính Ngọc Kiều còn không chịu.”

“Là ngươi…”

“Là ngươi hạ thuốc bọn họ.”

“Nhốt bọn họ ở cùng một chỗ.”

“Ngươi… hiện giờ sao có thể đối xử với muội muội mình như vậy?”

Triệu thị vừa lau nước mắt bằng khăn tay.

Vừa khóc đến nghẹn ngào.

Ta bật cười.

Thảo nào bọn họ tới nhanh như vậy.

Hóa ra là đang tính toán chuyện này.

Muốn ép ta nhận hết mọi việc.

“Ôn Ngọc Kiều là muội muội ruột của ta?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...