20px

Ta hỏi ngược lại.

Ta nhớ lúc rời đi.

Nàng ta vẫn chỉ là kế muội.

“Chuyện này ngươi chẳng phải đã biết từ lâu rồi sao?”

Ôn Lương mất kiên nhẫn nói.

“Hôm nay mọi chuyện đều do ngươi gây ra.”

“Vậy thì cũng phải do ngươi giải quyết.”

“Ngày mai.”

“Ngươi tự mình tới Ninh Vương phủ.”

“Nói rõ mọi chuyện.”

“Ta không biết.”

“Cũng không muốn đi nói.”

Ta lạnh nhạt đáp.

“Ngọc Đan.”

“Hôm nay chẳng lẽ ngươi thật sự điên rồi sao?”

“Đến lúc này còn nói những lời hồ đồ như vậy.”

“Ngươi yên tâm.”

“Cho dù đã mất thanh danh.”

“Ngươi vẫn là nữ nhi của chúng ta.”

“Chúng ta sẽ nuôi ngươi.”

Triệu thị giả nhân giả nghĩa nói.

“Một nữ tử đã mất thanh danh.”

“Nên lấy cái chết để tạ tội.”

Ôn Lương lạnh lùng nhìn ta.

Sự chán ghét trong mắt không còn che giấu nữa.

“Lão gia!”

“Dù thế nào đi nữa.”

“Nó cũng là nữ nhi của chúng ta.”

“Ngài không thể giống người ngoài mà ép nó đi chết được.”

Triệu thị vẫn diễn bộ dáng từ bi như mọi khi.

Giống như năm đó.

Người sai quản gia đẩy hai tỷ muội chúng ta xuống nước không phải bà ta.

Người sai ả kỹ nữ vừa mới vào phủ ra tay hại chết chúng ta cũng không phải bà ta vậy.

“Nó đã hại Ngọc Kiều thành ra thế này.”

“Mà nàng vẫn còn bênh vực nó.”

Ôn Lương đưa tay chỉ vào Triệu thị.

Ra vẻ bất lực nói.

“Lão gia.”

“Chỉ cần hai tỷ muội nó được bình an.”

“Thiếp thân thế nào cũng sẽ không bỏ mặc chúng.”

Triệu thị mềm giọng nói.

Sau đó đứng dậy.

Đi tới trước mặt ta.

Khẽ phất tay.

Hai tên hạ nhân lập tức lui xuống.

Bà ta ngồi xổm trước mặt ta.

Trong mắt đầy vẻ thương xót.

“Hài tử ngoan.”

“Ta biết con chịu ấm ức.”

“Chuyện hôm nay nhất định có liên quan tới phủ Hầu.”

“Nhưng hiện giờ…”

“Chúng ta vẫn phải bảo vệ cả hai tỷ muội các con.”

“Ngày mai con tới Ninh Vương phủ trước.”

“Nói rõ mọi chuyện.”

“Ngọc Kiều tới phủ Hầu là để bầu bạn với con.”

“Còn con…”

“Cũng vì cảm thấy thân thể mình bệnh nặng, không sống được bao lâu nữa.”

“Cho nên mới nghĩ ra hạ sách này.”

“Ngọc Đan.”

“Con yên tâm.”

“Ta và phụ thân con nhất định sẽ bảo vệ con chu toàn.”

“Tuyệt đối không để ai ép con tới chết.”

Triệu thị bày ra bộ dáng như đang thật lòng suy nghĩ cho ta.

Miệng thì liên tục nói muốn bảo vệ ta.

Nhưng trong lời nói.

Lại không ngừng nhắc tới Ninh Vương phủ.

Ta thậm chí còn phải đích thân tới Ninh Vương phủ giải thích chuyện này?

Quả thật rất kỳ quái.

“Ninh Vương phủ…”

Ta khẽ lẩm bẩm.

Bàn tay vốn định đưa ra bóp cổ Triệu thị cũng chậm rãi hạ xuống.

Ta không biết vị Ninh Vương đột nhiên xuất hiện này là nhân vật nào.

Nhưng trực giác nói cho ta biết.

Điểm khả nghi trong toàn bộ sự việc.

Chắc chắn có liên quan tới vị Ninh Vương kia.

“Vừa rồi Ninh Vương phủ đã cho người truyền tin tới.”

“Ninh Vương phi muốn gặp con.”

“Hỏi rõ tình hình.”

“Con biết mà.”

“Ninh Vương phi là biểu di mẫu của con.”

“Con xảy ra chuyện như vậy.”

“Người tất nhiên phải sai người tới hỏi thăm.”

Triệu thị dịu dàng nói.

Đưa tay đỡ ta đứng dậy.

“Hài tử ngoan.”

“Lần này quả thật làm con chịu thiệt rồi.”

“Còn chuyện con gặp cướp hôm nay…”

“Phụ thân con đã sai người đi điều tra rồi.”

Lại thêm một kẻ muốn đóng đinh chuyện ta bị cướp hủy hoại thanh danh.

Thật đúng là trăm miệng cũng khó cãi.

Nếu đã vậy.

Thì không cần cãi nữa.

Từ trước tới nay.

Công phu ngoài miệng của ta luôn rất kém.

Nhưng công phu trên tay…

Lại cứng rắn vô cùng.

9.

“Lão gia, ông nói xem… nó có đổi ý không?”

“Lỡ tới Ninh Vương phủ rồi nói xấu chúng ta thì sao?”

Triệu thị đi theo sau Ôn Lương.

Bất an hỏi.

“Nó dám sao?”

Ôn Lương lạnh giọng đáp.

“Hôm qua nó đã như phát điên, dám bóp cổ Hầu phu nhân.”

“Ngày mai chưa chắc đã không dám nói.”

Triệu thị đầy vẻ lo lắng.

Nếu là Ôn Ngọc Đan trước kia.

Bà ta sẽ không hề lo lắng.

Nhưng Ôn Ngọc Đan hôm nay.

Quá khác thường.

“Nó có dám nói thì đã sao?”

“Chẳng lẽ thật sự cho rằng Ninh Vương phi gọi nó tới là để giúp nó?”

Ôn Lương khinh miệt nói.

“Lão gia.”

“Vị Ninh Vương phi này… có phải có chuyện gì đó không?”

Triệu thị dè dặt dò hỏi.

Ninh Vương mới hồi kinh chưa tới nửa năm.

Lại rất được hoàng thượng coi trọng.

Ngài là đường đệ của hoàng thượng.

Trước đây vẫn luôn dẫn theo Vương phi du sơn ngoạn thủy.

Nghe nói tình cảm phu thê vô cùng sâu đậm.

Lần này Ninh Vương phi đột nhiên nhúng tay vào chuyện này.

Triệu thị cũng cảm thấy rất bất ngờ.

“Được rồi.”

“Chuyện của nàng ta không liên quan tới chúng ta.”

Ôn Lương mất kiên nhẫn cắt ngang lời thăm dò của Triệu thị.

“Sau khi Ôn Ngọc Đan chết.”

“Hai phủ chúng ta sẽ không còn qua lại nữa.”

Triệu thị nghe ra vài phần manh mối.

Tim đập thình thịch.

“Lão gia…”

“Chuyện của nàng ta ngươi không cần hỏi.”

“Loại nữ nhân đó…”

Ôn Lương trừng mắt nhìn Triệu thị.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...