20px

Không cho bà ta tiếp tục dò hỏi.

“Lão gia.”

“Ngày mai nàng ta sẽ không giúp Ôn Ngọc Đan chứ?”

Triệu thị thức thời.

Không nhắc tới chuyện Ninh Vương phi nữa.

“Nếu nàng ta muốn nói thật.”

“Chỉ chết nhanh hơn thôi.”

Ôn Lương hờ hững đáp.

Trong bóng tối.

Ta đứng cách hai người không xa.

Lặng lẽ nghe toàn bộ cuộc trò chuyện.

Trong lòng không gợn lên một tia dao động.

Ninh Vương phi?

Cầu cứu?

Nói thật sẽ chết nhanh hơn?

Có thể khiến Ôn Lương nói ra những lời như vậy.

Đủ thấy.

Cuộc gặp mặt với vị Ninh Vương phi ngày mai.

Tuyệt đối không phải chuyện tốt lành gì.

Đêm ấy.

Lại yên bình đến lạ.

Không có Vinh Dương Hầu phu nhân tới tìm ta.

Cũng không có Ôn Ngọc Kiều hay Từ Tử An xuất hiện.

Giống như tất cả bọn họ đều quên mất sự tồn tại của ta.

Đương nhiên.

Cũng có thể đây chỉ là sự bình yên trước cơn bão.

Mọi chuyện.

Đều phải chờ tới khi ta từ Ninh Vương phủ trở về.

Xe ngựa dừng lại trước cổng Ninh Vương phủ.

Lập tức có bốn nha hoàn tiến tới nghênh đón.

Cung kính mà lễ độ.

Ta đi theo nha hoàn dẫn đường.

Suốt một đường tiến vào trong phủ.

Trên đình nghỉ chân nơi giả sơn.

Có một nữ tử tò mò nhìn về phía ta.

Gương mặt ấy dường như có vài phần quen thuộc.

Nhưng chắc chắn là người xa lạ.

Trên đình có hai nữ tử.

Nhìn qua giống tỷ muội hơn.

Người của Ninh Vương phủ.

Thân phận tôn quý vô cùng.

Ta theo nha hoàn đi ngang dưới giả sơn.

Loáng thoáng nghe thấy phía trên truyền tới những lời bàn tán.

“Bị hủy thanh danh…”

“Không biết liêm sỉ…”

“Hạ tiện…”

Bọn họ đang nói về ta.

Mang theo ác ý vô cùng rõ ràng.

Ninh Vương phi gặp ta sau một tấm rèm.

Nha hoàn dẫn ta tới trước rèm.

Ta cúi người hành lễ.

Qua thật lâu.

Bên trong mới truyền ra giọng nói của một nữ tử.

“Miễn lễ.”

“Ngươi chính là Ôn Ngọc Đan?”

“Phải.”

“Ta là biểu di mẫu của ngươi.”

“Nghe nói hôm qua ngươi bị hủy thanh danh.”

“Chuyện đó là thật hay giả?”

Giọng nói của Ninh Vương phi…

Vậy mà cũng có chút quen thuộc.

Ta từng nghe qua rồi.

Từ rất lâu về trước.

Lâu đến mức gần như không nhớ nổi.

May mà trí nhớ của ta vẫn luôn rất tốt.

Những chuyện từ sau khi có ký ức.

Chỉ cần lật lại một chút.

Vẫn có thể tìm thấy.

Biểu muội của mẫu thân ruột ta sao?

Đúng là một chuyện nực cười.

Chỉ là.

Vẫn còn một điều ta chưa hiểu.

Vì sao bọn họ nhất định phải để Ôn Ngọc Đan chết?

Hơn nữa.

Còn phải dùng thủ đoạn độc ác đến như vậy.

10.

Nhìn bóng người mờ ảo sau tấm rèm.

Ta không khóc lóc kể lể.

Chỉ nói một câu đơn giản:

“Phu quân tư thông với kế muội, muốn hại chết ta.”

“Ta ngã từ trên núi xuống, may mắn giữ được mạng sống.”

“Không phải bị hủy thanh danh sao?”

Trong giọng nói của Ninh Vương phi mang theo chút nghi hoặc.

“Bẩm Vương phi.”

“Là phu quân và Ôn Ngọc Kiều hại ta đến mức này.”

Ta lần nữa kéo câu chuyện trở về điểm ban đầu.

Bên trong rèm trở nên yên lặng.

Qua hồi lâu.

Ta nhìn thấy tấm rèm khẽ lay động.

Ninh Vương phi đã rời đi từ phía sau.

Một bà ma ma tươi cười bước ra khỏi rèm.

Khách khí mời ta ngồi xuống.

Rồi tận tình khuyên nhủ:

“Thế tử phu nhân nếu không nói rõ đầu đuôi câu chuyện.”

“Thì Vương phi làm sao thay ngài làm chủ được?”

“Ngài chỉ nói vài câu như vậy.”

“Vương phi biết giúp thế nào đây?”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

“Xin Thế tử phu nhân nói rõ.”

Đây là muốn ta kể lại toàn bộ quá trình.

Thật ra.

Quá trình rất đơn giản.

Phủ Hầu cắt đứt gân tay gân chân của Ôn Ngọc Đan.

Đem Ôn Ngọc Đan gần như đã tắt thở tới Thanh Vân Quan.

Sau đó mở quan tài của ta ra.

Ném nàng vào trong.

Thậm chí còn đập gãy xương cốt của ta.

Cuối cùng chuẩn bị một ngọn lửa.

Thiêu sạch cả hai tỷ muội chúng ta.

Toàn bộ quá trình này.

Là huyết lệ của Ôn Ngọc Đan.

Cũng là bằng chứng rõ ràng nhất tố cáo Ôn Ngọc Kiều và Từ Tử An.

Chỉ cần ta nói ra.

Ninh Vương phi nhất định sẽ thay ta làm chủ.

Thế nhưng.

Ta lại cười.

Những lời nói của đôi phu thê kia tối qua.

Vẫn còn văng vẳng bên tai.

Kêu oan sao?

Ta phải kêu oan với ai đây?

Chính nàng ta có mắt.

Lẽ nào không nhìn thấy?

Vậy mà nhất định muốn ta kể lại quá trình.

Giống như chỉ cần ta nói ra.

Nàng ta sẽ bao dung hết thảy cho ta vậy.

“Ma ma.”

“Thật sự là phu quân ta tư thông với kế muội.”

“Hai người bọn họ sai người đẩy ta xuống núi.”

“Ta đại nạn không chết mới có thể trở về.”

“Xin Vương phi làm chủ cho ta.”

Ta lấy tay che mặt.

Khóc đến nước mắt lã chã.

Sự mất kiên nhẫn hiện rõ trên mặt ma ma.

Sắc mặt bà ta trầm xuống.

“Nếu Thế tử phu nhân còn tiếp tục che giấu.”

“Vương phi chúng ta sẽ không quản chuyện này nữa.”

“Sau này ngài sống hay chết.”

“Đều không liên quan tới Vương phi.”

Nói xong.

Bà ta cười lạnh một tiếng.

Xoay người định rời đi.

Ta lạnh nhạt nhìn bà ta.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...