20px

Không hề đuổi theo.

Ma ma đi rất chậm.

Có lẽ cho rằng ta sẽ gọi bà ta lại.

Nhưng mãi đến khi đi tới cửa.

Vẫn không nghe thấy tiếng ta.

Bà ta quay đầu nhìn ta một cái.

Sắc mặt lập tức lạnh xuống.

Dậm mạnh chân.

“Thế tử phu nhân đã cố chấp không chịu nói.”

“Vậy xin mời!”

Dụ dỗ không thành.

Liền trực tiếp đuổi khách.

Ta đứng dậy rời đi.

Suốt đường.

Ma ma đưa tiễn ta không ngừng mỉa mai châm chọc.

Nói rằng ta cứ trở về như thế.

Chắc chắn chỉ có con đường chết.

Chuyện ngày hôm qua.

Nếu không phải Ninh Vương phi đứng ra dàn xếp.

Phủ Vinh Dương Hầu tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ta.

Ta vừa khóc vừa lau nước mắt.

Trông vô cùng đáng thương và bất lực.

Ma ma cùng lên xe ngựa với ta.

“Thế tử phu nhân.”

“Đừng khóc nữa.”

“Vương phi sai lão nô đi cùng ngài trở về.”

“Nếu thật sự xảy ra chuyện gì.”

“Giúp được chút nào hay chút đó.”

“Nhưng chuyện này không liên quan đến Hầu phu nhân.”

“Hôm qua ngài suýt bóp chết Vinh Dương Hầu phu nhân.”

“Đó là đại nghịch bất đạo.”

“Đáng phải lấy cái chết tạ tội.”

Ta cúi đầu.

Bộ dạng vô dụng đến cực điểm.

Chỉ có nơi đáy mắt là một mảnh châm biếm lạnh lẽo.

Bọn họ càng muốn ta kể chuyện xảy ra sau khi tiến vào Thanh Vân Quan.

Càng muốn dẫn người tới Thanh Vân Quan.

Ta càng không nói.

Ta muốn xem tiếp theo.

Bọn họ còn có thể ngồi yên được bao lâu.

Pháp trận bên cạnh quan tài kia.

Từ lúc rời đi.

Đã bị ta tiện tay xóa mất vài chỗ.

Sớm đã không còn tác dụng.

Quả nhiên.

Vừa bước xuống xe ngựa.

Ta đã bị người đưa tới trước mặt Vinh Dương Hầu phu nhân.

Cánh cửa sau lưng lặng lẽ khép lại.

Gương mặt của ma ma cũng biến mất phía sau cánh cửa.

Trong phòng.

Từ Tử An mặt mày xanh mét nhìn ta.

Vừa thấy ta bước vào.

Hắn lập tức lao tới.

Nhấc chân đá mạnh vào ngực ta.

“Tiện nhân!”

“Ngươi dám hại mẫu thân ta như vậy!”

Ta giơ tay lên.

Chộp lấy chân hắn.

11.

Ta dùng sức nhấc chân hắn lên.

Sau đó đẩy mạnh vào trong.

Chỉ nghe một tiếng “rắc” vang lên.

Xương khớp lệch vị trí.

Thân thể Từ Tử An lập tức ngã ngửa ra sau.

Đầu đập mạnh vào thành giường.

Máu tươi lập tức chảy xuống.

“Tiện nhân!”

Vinh Dương Hầu phu nhân sững người.

Chộp lấy chén trà bên cạnh giường.

Ném thẳng về phía ta.

Ta giơ một tay.

Nhẹ nhàng đón lấy.

Ý cười không chạm tới đáy mắt.

Từng bước tiến về phía trước.

“Hầu phu nhân.”

“Lâu rồi không gặp.

Sắc mặt Vinh Dương Hầu phu nhân lập tức thay đổi.

Nụ cười trên mặt ta thật ra rất ôn hòa.

Nhưng lại hoàn toàn khác với sự dịu dàng phát ra từ tận đáy lòng của Ôn Ngọc Đan ngày trước.

“Tiện nhân…”

Từ Tử An đau đến mặt trắng bệch.

Vậy mà vẫn còn sức chửi người.

Chát!

Ta tát thẳng một cái lên mặt hắn.

“Tiện nhân đang mắng ai?”

“Ngươi…”

“A!!!”

Tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Từ Tử An ôm tai lăn lộn trên đất.

Một bên tai của hắn.

Đã nằm gọn trong tay ta.

“Cứ kêu đi.”

“Ngươi có kêu to hơn nữa.”

“Cũng sẽ không có ai tới cứu ngươi đâu.”

Ta lắc lắc cái tai còn nhỏ máu.

Sau đó ném xuống người hắn.

Tối hôm qua.

Bọn họ không tới tìm ta.

Ta cũng không tới tìm bọn họ.

Là vì ta muốn xem xem.

Vị Ninh Vương phi kia rốt cuộc là người phương nào.

Mà bây giờ.

Phần lớn chân tướng đã nằm trong tay ta.

Ta không cần tiếp tục nhẫn nhịn nữa.

“Ngươi…”

“Ngươi không phải Ôn Ngọc Đan!”

“Ngươi là ai?”

Vinh Dương Hầu phu nhân đột nhiên thét lên đầy kinh hãi.

“Ta chẳng phải đã nói rồi sao?”

“Lâu rồi không gặp.”

Ta cười.

Khẽ phủi phủi tay.

Ý cười trong mắt dần trở nên âm lãnh.

“Ngươi là… Ôn Ngọc Yến?”

“Ngươi… ngươi là Ôn Ngọc Yến?”

Vinh Dương Hầu phu nhân hét lên một tiếng.

Rụt người vào góc giường.

Run rẩy không ngừng.

“Ôn Ngọc Yến!”

“Ngươi là Ôn Ngọc Yến!”

“Không thể nào!”

“Ngươi chết rồi!”

“Đã tám năm rồi!”

“Ngươi chết rồi!”

Từ Tử An hoảng sợ gào lên.

Đồng tử co rút thành một đường thẳng.

Ta giơ tay.

Túm lấy Vinh Dương Hầu phu nhân từ trên giường kéo xuống.

Chát!

Chát!

Chát!

Chát!

Bốn cái tát liên tiếp.

Đánh đến mức miệng mũi bà ta đều bật máu.

Sau đó.

Ta tiện tay ném bà ta ra ngoài.

Vinh Dương Hầu phu nhân giống như một cái bao rách.

Ngã đè lên người Từ Tử An.

Hai mẹ con đồng thời phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Đáng tiếc.

Ta đã bày cấm chế trong phòng từ trước.

Người bên ngoài hoàn toàn không nghe được tiếng kêu cứu của bọn họ.

“Còn nhớ những gì ta từng nói không?”

“Ôn Ngọc Đan sống các ngươi sống.”

“Ôn Ngọc Đan chết…”

“Các ngươi chết!”

Ta nhếch môi cười lạnh.

Năm đó.

Vận mệnh của hai người này vốn đã chấm dứt.

Là vì nể mặt Ôn Ngọc Đan.

Ta mới cho bọn họ một con đường sống.

Ngay từ đầu.

Ta đã nói rất rõ.

Ôn Ngọc Đan chết.

Bọn họ chết!

Không ngờ.

Bây giờ lại không còn sợ chết nữa rồi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...